Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

1.

 

Lý Minh Trạch khẽ vuốt gương mặt trắng bệch của Lương Lị Lị, dịu giọng đầy thương xót:

 

“Lị Lị, tất cả là tại con ti/ện nhân đó, bản thân chẳng có tài cán gì, lại ghen tị với tài năng của em!”

 

Lương Lị Lị khàn khàn lắc đầu:

“Có lẽ vì ngày nào em cũng ở bên anh nên chị Tô ghen thôi. Chờ em khỏi, em sẽ xin nghỉ việc.”

 

Sắc mặt Lý Minh Trạch hơi cứng lại:

“Lị Lị, em còn giận anh sao? Anh lấy cô ta chỉ vì cô ta trông quá giống Giao Giao. Nếu sớm biết cô ta đ/ộc á/c đến mức dám hạ đ/ộc em, anh tuyệt đối sẽ không…”

 

Lương Lị Lị che giấu vẻ đắc ý trong mắt:

“Đừng nói vậy, dù sao chị ta cũng là vợ anh, em chỉ là người ngoài. Anh đứng về phía chị ta mới là lẽ thường.”

 

Lý Minh Trạch siết chặt nắm đ/ấm:

“Lị Lị, anh đã tr/ừng p/hạt cô ta rồi. Cô ta phá hỏng giọng em, thì anh cũng sẽ phá hỏng giọng của cô ta, để cô ta cả đời không thể mở miệng nói!”

 

Anh ta quay sang dặn quản gia bên cạnh:

“Đợi Tô Nhan Nhan quỳ xuống cầu xin, thì thả cô ta ra, cho cô ta làm bảo mẫu cho Lị Lị — đó là điều cô ta nợ!”

 

Quản gia dè dặt nhắc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Lý tổng, có cần đưa phu nhân đến bệnh viện không? Lúc nãy tôi nghe hình như cô ấy kêu rất thảm… Hơn nữa chì nóng như vậy… phu nhân có thể bị thương nặng đấy.”

 

Lý Minh Trạch khoát tay, hờ hững cười:

 

“Bị thương thì càng hay! Cô ta hủy giọng của Lị Lị, sao có thể không để lại bài học nhớ đời? Bản thân bất tài, lại ghen tị với người khác, đáng ch/ết! 

Tôi còn từng nghĩ cô ta giống Giao Giao… đúng là tôi m/ù quáng!”

 

Lần đầu tiên tôi mới hiểu, thì ra linh hồn cũng biết đau.

“Đáng ch/ết” — là nói tôi sao?

Lý Minh Trạch, tôi như anh mong muốn rồi đó.

 

Khi bị nh/ốt lại, tôi từng nghĩ anh chỉ dọa tôi. editor: bemeobosua. Nhưng khi bị ép há miệng, chì nóng rót thẳng vào cổ họ/ng, tôi mới biết mình sai.

Tôi bị bỏng đến lăn lộn trên sàn, gào khóc thảm thiết.

 

Nhưng Lý Minh Trạch chỉ lạnh lùng nhìn, còn đá tôi một cú:

“Giả vờ cái gì? Mày không phải Lị Lị, mày nghĩ tao sẽ xót mày sao?

Nếu không phải mày quyến rũ tao, tao đã chẳng kết hôn với mày, chẳng bỏ lỡ cô gái tốt như Lị Lị!

Mày dám hạ đ/ộc Lị Lị, thì đây là quả báo!”

 

Anh ta vô tình đóng sầm cửa, c/ắt đứt con đường sống của tôi.

Tôi đau đến thất khiếu chảy m/áu, cố gắng bấu lấy cánh cửa, mong được thoát ra.

Nhưng cửa đã khóa chế/t — và tôi chế/t trong u/ất h/ận.

 

Tất cả nỗ lực của tôi… hóa ra chỉ là một trò cười.