Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

3.

 

Tôi từng nghĩ, cái ch/ết của tôi không hề có gì phải hối tiếc.

Lý Minh Trạch lấy di ảnh của tôi từ kiếp trước ra, vẻ mặt đầy hoài niệm:

 

 “Giao Giao, anh suýt chút nữa đã nhầm Tô Nhan Nhan thành em, nhưng cô ta và em hoàn toàn khác nhau, anh thật sự hối hận vì đã cưới cô ta!”

“Anh nhớ em quá, em có biết không!”

 

Vì quy tắc của hệ thống, tôi không thể nói ra rằng tôi chính là Giao Giao của anh ta.

Thế nhưng, nếu anh ta thực sự yêu tôi đến vậy, sao lại không thể nhận ra tôi?

 

Kiếp trước, tôi và Lý Minh Trạch kết hôn theo sự sắp đặt. Ban đầu anh ta không hề đồng ý. editor: bemeobosua. Thậm chí anh ta còn muốn hủy hôn với cha tôi: 

“Bác, hôn nhân chính trị không phải là ý nguyện của cháu, cháu đã có người mình thích rồi.”

 

“Đời này, cháu chỉ kết hôn với cô ấy, chỉ cưới mình cô ấy thôi!”

Cha tôi tức giận đến mức muốn đ/ánh anh ta.

Thế nhưng, khi tôi bước tới, anh ta lại sững sờ.

 

“Giao Giao, sao lại là em? Em là thiên kim nhà họ Tô sao?”

Lúc đó tôi mới biết, hóa ra anh ta đã thích tôi từ rất lâu rồi.

 

Lý Minh Trạch đỏ mặt lắp bắp nói: “Giao Giao, ngay từ khoảnh khắc anh nhìn thấy em nhảy múa trong buổi tiệc tân sinh viên, anh đã thích em rồi, em luôn là nữ thần của anh!”

“Nhưng anh biết, anh có hôn ước, anh không muốn mang gánh nặng hôn ước để theo đuổi em, như vậy là không tôn trọng em!”

 

“Giao Giao… anh không biết, vị hôn thê của anh lại là em!”

Hôn sự này đương nhiên không bị hủy. Sau đó, chúng tôi thuận lý thành chương mà yêu nhau.

 

Chúng tôi hôn nhau trên đỉnh cao nhất của vòng đu quay. Chúng tôi thề non hẹn biển trên đỉnh núi cao. Tình cảm của chúng tôi ngày càng tốt đẹp.

Sau khi tốt nghiệp đại học, Lý Minh Trạch đã cầu hôn tôi. Anh ta đã tạo ra một biển hoa hồng dành riêng cho tôi. Dưới ánh sao lấp lánh, anh ta cười rạng rỡ, trong mắt lấp lánh ánh sáng: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Giao Giao, hãy gả cho anh!”

 

“Anh, Lý Minh Trạch, đời này chỉ yêu Tô Giao Giao!”

Thế nhưng, hạnh phúc chẳng tày gang, tôi phát hiện mình bị u n/ão. Bác sĩ nói, nếu p/hẫu t/huật, tôi chỉ có 5% cơ hội sống sót. Tôi không muốn đ/ánh cược. Bởi vì tôi muốn ở bên Lý Minh Trạch lâu hơn một chút.

 

Khoảng thời gian đó, Lý Minh Trạch tiều tụy thấy rõ. Anh ta thậm chí còn mắc bệnh tr/ầm c/ảm, muốn t/ự t/ử để đi cùng tôi. Truyền thông ở Giang Thành đều nói, tôi là người phụ nữ may mắn nhất, bởi vì tôi đã nhận được tình yêu không chút do dự của Lý Minh Trạch.

 

Tôi cũng nghĩ như vậy. Thậm chí trước khi tôi c/hết, tôi thực sự hy vọng có một người có thể cùng anh ấy vượt qua nỗi đau. Cho dù người đó là Lương Lị Lị.

 

Lương Lị Lị là trợ lý mà Lý Minh Trạch tuyển vào trong năm đầu tiên anh ta tiếp quản công ty. Là phụ nữ, tôi có thể nhìn thấy dã tâm của cô ta. Lúc đó tôi ốm nặng, công việc của công ty lại bận rộn. Lý Minh Trạch đôi khi sẽ sai Lương Lị Lị mang đồ đến cho tôi. Lương Lị Lị sẽ cố tình nói ra những lời khiến tôi hiểu lầm.

 

“Chị Giao Giao, chị không biết đâu, hôm qua em cùng làm thêm giờ với Lý tổng đến khuya, hôm nay lưng đau nhức!”

“Lý tổng đi gặp khách hàng, luôn để em đi cùng, khách hàng còn tưởng em là vợ anh ấy đấy!”

 

Tôi có thể nhìn thấu những tâm tư nhỏ nhen của cô ta. Nhưng tôi không muốn so đo. Tôi không muốn nửa đời sau của Lý Minh Trạch cô đ/ộc.

Mấy ngày sau, Lý Minh Trạch gọi quản gia đến: “Tô Nhan Nhan thế nào rồi? Cô ta có chịu bồi tội cho Lị Lị không?”

 

Quản gia cung kính đứng một bên: “Lý tổng, ban đầu phu nhân có đ/ập cửa, ngài dặn chúng tôi không được mở, để phu nhân nhớ đời, sau đó thì phu nhân không còn động tĩnh gì nữa.”

 

Gân xanh trên trán Lý Minh Trạch giật giật: 

“Đ/ập cửa? Cô ta không phục sao, không chịu hối lỗi mà lại còn muốn ra ngoài, tôi thấy cô ta vẫn chưa biết sai! Gây ra họa lớn như vậy mà vẫn còn thấy mình vô tội, đúng là ch/ết không hối cải mà!”

 

“Cô ta có biết không, chính vì lòng ghen tị đáng ch/ết của cô ta mà Lị Lị không thể thực hiện ước mơ của mình nữa!”

Lý Minh Trạch day day trán: “Thôi được rồi, thả cô ta ra đi! Một ngày vợ chồng, trăm ngày ân nghĩa, rốt cuộc tôi cũng không thể nhìn cô ta chịu khổ!”

 

Lý Minh Trạch đi đến cửa tầng hầm: “Tô Nhan Nhan, bị nhốt nhiều ngày như vậy, cô đã biết lỗi chưa?”

Nhưng không có tiếng trả lời.

 

Lý Minh Trạch có chút mất kiên nhẫn, đá mạnh vào cánh cửa sắt: “Được thể lấn tới sao? Không nói gì là ý gì?”

Chờ thêm vài phút, Lý Minh Trạch ra hiệu cho vệ sĩ phá cửa.