Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Kết hôn chớp nhoáng với một cảnh sát, cuộc sống sau hôn nhân sống như bạn qua mạng ở xa.

Trò chuyện như hội thoại giữa người và máy:

【Hôm nay phải đi bắt người, không về nhà, nhớ khóa cửa cẩn thận.】

【Chưa bắt được, tiếp tục bắt, không về nhà, khóa cửa.】

【Bắt người, khóa cửa.】

Cuối cùng, tôi không kìm được sự cô đơn, rủ bạn thân đi tìm chút thú vui.

Chủ động hỏi anh ấy:

【Hôm nay còn bắt người không?】

Quốc Dịch Đệ Nhất Thích Khách: 【Bắt】

Tốt quá, đi bắt người thì không thể đi bắt gian được rồi.

Giây tiếp theo, đang tự mình say sưa ngắm trai mẫu vặn eo thì bị người ta xông vào phá cửa:

【Kiểm tra hành vi mại d âm, bắt hết tất cả!】

Tôi hoa mắt tối sầm.

Thì ra hôm nay anh ấy đi bắt chính là tôi…

1

Ngày thứ 32 sau đám cưới.

Bạn thân chuyển cho tôi mười video gợi cảm.

Nhìn hàng loạt cơ bụng sáu múi trong điện thoại, tôi nuốt nước bọt ừng ực.

"Cơ thể này so với MR Trần nhà cậu thế nào?"

Tôi nhìn chằm chằm vào trần nhà:

"Chưa từng thấy bản thân cởi đồ bao giờ…"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cô ấy kinh ngạc: "Không phải chứ? Không 'xông lên' nữa thì s.ú.n.g của MR Trần sắp gỉ mất."

Tôi cũng muốn vậy, dù sao tôi cũng khá thèm anh ấy.

Tôi và Trần Cạnh Hiêu quen nhau qua mai mối.

Gặp mặt lần đầu tôi đã đắm chìm một cách đáng xấu hổ.

Một thân cảnh phục bó lấy bờ vai rộng, eo thon, chân dài, thêm một khuôn mặt cực kỳ nam tính, vừa đẹp trai vừa hoang dã, đơn giản là hormone biết đi.

"Tiểu thư ôn không ngại công việc cảnh sát bận rộn chứ?"

"Không ngại không ngại!"

Lúc đó tôi vừa lau nước miếng vừa lắc đầu điên cuồng.

Bận thì sao nào, tôi thích đàn ông có tâm với sự nghiệp.

Về sau mới biết, anh ấy bận đến mức có thể biến tôi thành Vọng Phu Thạch.

(Vọng Phu Thạch: hòn đá/người vợ hóa đá chờ chồng trong truyền thuyết)

Ngày đầu tiên sau hôn nhân, miệng còn chưa kịp hôn, anh ấy nghe điện thoại xong là bật dậy:

"Nhiệm vụ khẩn cấp, phải đi bắt người."

Gai xương rồng

Tôi đợi anh ấy cả đêm, lòng như lửa đốt.

Ngày thứ hai, "dì nguyệt" đã đến trước anh ấy.

Trần Cạnh Hiêu ngày nào cũng không đi bắt người thì đang trên đường đi bắt người.

Thường thì tôi ngủ rồi, anh ấy mới về.

Tôi thức dậy, anh ấy đã đi rồi.

Tôi có tật khó chịu khi ngủ dậy, để không làm phiền tôi, anh ấy về nhà là vào phòng khách ngủ.

Kết hôn một tháng, hai đứa tôi sống như bạn qua mạng xa lạ mới quen ba phần.

Nhưng tốc độ trả lời tin nhắn của anh ấy, có thể sánh ngang với luân hồi.