Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Vừa về nhà chưa được mấy ngày thì tôi nhận được điện thoại của Hạ Thời Sâm.

“Ngày mai ông nội anh mừng thọ bảy mươi tuổi, em có đi không?”

Giọng anh bình thản nhưng ẩn chứa một tia mong đợi khó phát hiện.

Tôi bật cười: “Tất nhiên là đi rồi, em đâu có vô tâm đến thế.”

Hạ Thời Sâm: “Ừ.”

【Kiều Sanh mà không chịu về nhà nữa thì Hạ Thời Sâm chắc sốt ruột chết mất, hồn phách cũng chẳng yên, đến ngủ cũng chẳng ngon!】

【Cười chết, hai giờ sáng còn vào thư phòng làm việc, cầm giấy đăng ký kết hôn ngắm tới ngắm lui.】

【Thật tò mò không biết trong cuốn sổ có mật mã khóa kia viết gì.】

Đối với mấy bình luận ghép đôi này, tôi chỉ cười trừ.

Dù là hai người chẳng liên quan gì cũng có thể bị fan CP cắt ghép lung tung.

Tôi và Hạ Thời Sâm chỉ là một đôi vợ chồng hữu danh vô thực mà thôi.

Ngày hôm sau, tôi cố ý mang một đôi giày cao gót mười phân.

Vừa đến nhà cũ của nhà họ Hạ, suýt chút nữa đứng không vững.

Hạ Thời Sâm vững vàng đỡ lấy tôi.

“Đi giày cao thế làm gì?”

Tôi trừng mắt nhìn anh: “Anh quản được chắc!”

Trong bữa tiệc gia đình, tôi mỉm cười ngọt ngào rót rượu chúc thọ ông nội Hạ.

Ông tinh thần minh mẫn, thân thể cường tráng.

Vui mừng đến mức liên tục nói ba tiếng “tốt”.

“Sống đến từng này tuổi, điều ông mong chờ nhất là được bồng chắt, hai đứa phải tranh thủ đấy.”

Hạ Thời Sâm nắm lấy tay tôi, giọng trầm thấp ổn định.

“Con vẫn muốn cùng Sanh Sanh sống thêm vài năm thế giới hai người, sinh con thì chưa vội.”

Ông cụ khựng lại một chút, rồi cũng thuận theo dòng.

“Không vội, hai đứa sống tốt với nhau mới là quan trọng.”

Ngược lại, cha của Hạ Thời Sâm lại tỏ ra không hài lòng.

“Nhân lúc còn trẻ nên sinh con thừa kế mới là chuyện chính đáng, sau này có cả đống thời gian để vui chơi.”

Hạ Thời Sâm lập tức siết chặt tay tôi, môi mím lại.

Tôi vỗ nhẹ lên tay anh như trấn an.

Rồi quay sang cha anh:

“Con cho rằng, đã sinh con thì phải có trách nhiệm nuôi dưỡng và dạy dỗ đứa trẻ thành người, chứ không phải chỉ vì vui vẻ mà sinh rồi mặc kệ. Vì vậy, tụi con sẽ suy nghĩ thật kỹ rồi mới quyết định sinh con.”

Sắc mặt ông ta lập tức thay đổi: “Cô!”

Mẹ Hạ vốn định nói gì đó, nhưng thấy vậy lập tức im bặt.

Thậm chí còn không dám nhìn tôi, như thể đang nói: mắng ông ấy rồi thì đừng mắng tôi nữa.

Bầu không khí bỗng trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Cuối cùng vẫn là ông cụ đổi chủ đề, bỏ qua chuyện này.

Trong suốt bữa tiệc, luôn có hai ánh mắt hiện diện mạnh mẽ dừng lại trên người tôi.

Tôi không nhịn được, đạp lên chân Hạ Thời Sâm một cái.

“Nhìn cái gì mà nhìn!”

Mười phân giày cao gót, anh như chẳng cảm thấy gì, khóe môi vẫn không ngừng nhếch lên.

Dưới ánh nhìn ngày càng bất mãn của tôi, anh khẽ ho một tiếng.

“Cảm ơn em đã lên tiếng thay anh.”

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện