Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy cô ấy vẻ mặt hoảng hốt, tôi cũng không muốn làm khó cô ấy, cười nói: "Trông em còn trẻ quá, anh cứ tưởng em chưa thành niên cơ, bệnh viện thì không cần đến đâu, nhưng em có thể đưa anh về khu trung tâm thành phố không?"

Cô ấy khó xử nói: "Cũng không phải là không thể, nhưng trời mưa, em lại mới có bằng..."

Cô ấy càng nói giọng càng nhỏ dần, tôi đã quen nhìn những người phụ nữ mạnh mẽ như Giang Vũ Vi, bỗng nhiên gặp một kiểu cô em gái nhà bên như vậy, nhất thời dâng lên bản năng bảo vệ, cô ấy cứ như một đóa tiểu bạch hoa trong sáng yếu đuối vậy.

"Anh có bằng lái xe, anh có thể lái không?"

Cô ấy hoàn toàn không có ý kiến gì, để tôi ngồi vào ghế lái, rồi tự giác sang ghế phụ.

Chúng tôi trò chuyện một lát, phát hiện cô ấy học chuyên ngành hoạt hình, và cũng giống tôi, đang làm họa sĩ chính.

Cô ấy còn ngạc nhiên hơn tôi, đôi mắt sáng lấp lánh trong veo: "Không ngờ, chúng ta lại là đồng nghiệp!"

Tôi cười đáp lời, không ngờ cô ấy trông có vẻ là một cô gái nhỏ nhút nhát, nhưng thực ra lại là một người nói nhiều.

Trước khi xuống xe, cô ấy còn thêm WeChat của tôi, nói rằng hy vọng sau này có thể giao lưu học hỏi với tôi nhiều hơn, tôi nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy, cười tủm tỉm: "Được."

Tôi xách giày về nhà, không ngờ Hứa Dật Khang lại đang ở nhà, anh ấy liếc nhìn tôi từ trên xuống dưới một cái, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.

Tôi chột dạ nói: "Tắm, tôi đi tắm trước đây."

Tắm rửa xong, thay quần áo xong, Hứa Dật Khang lập tức vây lại, vẻ mặt nghiêm nghị.

"Bọn họ có làm khó cậu không?"

"Không có." Tôi nhìn anh ấy, chợt bật cười thành tiếng: "Hôm nay người bị chơi khăm là bọn họ ấy, cậu không thấy chứ, tôi vừa quẹt tờ xét nghiệm ra là mặt mũi ai nấy đều tái mét cứng đơ cả."

Sắc mặt anh ấy vẫn không dịu đi: "Vậy sao cậu lại ướt sũng như thế? Giang Vũ Vi không đưa cậu về à?"

"Đưa chứ, tôi chỉ là thấy mưa bên ngoài đặc biệt có hồn, lại gần đến nhà rồi, nên tôi mới xuống xe sớm, trải nghiệm một

màn đi dạo trong mưa."

Hứa Dật Khang cười lạnh một tiếng: "Cậu đoán xem tôi có tin không?"

Tôi im bặt.

"Cái loại tiểu thư tính khí khó chịu như cô ta mà bị hớ thì chắc chắn sẽ không đưa cậu về đâu! Cứ thích dùng cách này để làm cậu phải chịu ấm ức."

Thôi được rồi, anh ấy đoán đúng rồi, quả là hiểu Giang Vũ Vi ghê.

Thực ra, tôi không cảm thấy ấm ức gì, lúc Giang Vũ Vi đuổi tôi xuống xe, tôi chỉ thấy hơi khó chịu thôi, nhưng tôi cũng đã làm cô ấy khó chịu rồi, huề cả làng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Tóm lại hôm nay tôi đã trút được cục tức rồi, cậu mau đi tắm rửa nghỉ ngơi sớm đi, mai tôi còn phải tiếp tục tìm việc nữa."

Hứa Dật Khang mím môi, phối hợp với tôi chuyển chủ đề: "Cậu đâu phải là không có thực lực, chỉ cần trưng ra thân phận bậc thầy họa sĩ chính của cậu thôi, thì cậu còn chẳng cần đi tìm việc, ngày mai những đối tác đó đã phải giẫm nát ngưỡng cửa nhà tôi, mang đến cho cậu mức lương hàng triệu mỗi năm rồi."

Cách anh ấy nói quả thực rất hữu hiệu, nhưng tôi lắc đầu.

Anh ấy vô cùng khó hiểu: "Tại sao?"

Tôi cụp mắt xuống: "Vì Cố Mạnh Mạnh biết thân phận này của tôi."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Tôi không muốn để cô ấy biết, tôi sống không tốt."

Đời này, người tôi mắc nợ nhất là Cố Mạnh Mạnh, cô ấy hiện giờ sống bình an, vui vẻ ở nước ngoài, đó mới là lựa chọn tốt nhất.

Hứa Dật Khang nhìn tôi, ngập ngừng muốn nói lại thôi, cuối cùng chẳng nói gì cả.

Ngày hôm sau, Hứa Dật Khang đi làm, tôi cũng bắt đầu đi phỏng vấn, tiếp tục nộp CV, có lẽ vì trường học của tôi khá tốt, số lượng phỏng vấn được sắp xếp khá nhiều, tôi cứ như chạy show phỏng vấn xong chỗ này lại đến chỗ khác.

Tôi không ăn một miếng cơm nào, chỉ tranh thủ uống chút nước, dạ dày bắt đầu đau, cơn đau dữ dội ập đến vừa mạnh vừa dữ dội.

Tôi ôm chặt lấy dạ dày, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi lạnh dày đặc, nỗi đau của căn bệnh ung thư dạ dày kiếp trước dường như lại một lần nữa càn quét tôi, khiến tôi sợ hãi đến run rẩy, tôi trực tiếp đau đến ngất đi.

Đến khi tôi mở mắt ra lần nữa, đã thấy mình đang nằm trong bệnh viện rồi.

Bên cạnh truyền đến một giọng nói quen thuộc mà trong trẻo.

--- Chương 19 Tu la trường bốn người ---

Tôi rất nhanh đã nhớ ra, cô ấy là cô gái đã "nhặt được" tôi trên đường hôm qua: "Mạnh Tử Nhân?"

Cô ấy dường như không ngờ tôi còn nhớ tên mình, cô ấy cười rạng rỡ: "Anh vậy mà còn nhớ tên em, em vừa vặn thấy anh ngất xỉu nên đã đưa anh đến bệnh viện."

Tôi nhớ lại chuyện trước khi ngất, thành tâm cảm kích cô ấy: "Em đã tốn bao nhiêu tiền? Anh sẽ chuyển thẳng cho em, hôm nay thực sự cảm ơn em rất nhiều!"

Cô ấy không từ chối tôi, nhưng cũng ấp a ấp úng nói một con số, tôi biết không thể nào chỉ có từng đó tiền, liền trực tiếp xin cô ấy hóa đơn, rồi chuyển thêm một triệu đồng nữa.

Coi như là tiền cảm ơn.

Sau khi nhìn thấy lịch sử chuyển khoản, cô ấy càng ngại ngùng không dám bấm nhận, tôi lại nói thêm vài lời tốt đẹp, cô ấy mới xem như thanh thản mà nhận tiền.

"Anh Diệp, em thấy anh bị đau dạ dày, hay là cứ kiểm tra kỹ lưỡng một lần nữa nhé." Mạnh Tử Nhân lại tốt bụng nhắc nhở.

Tôi cúi đầu, xoa xoa dạ dày của mình, quả nhiên vẫn còn chút đau âm ỉ.