Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi quyết định buông tay, tôi không chỉ không còn khao khát cô ấy đến gần, mà thậm chí còn kháng cự cô ấy.

Thấy vậy, Giang Vũ Vi nhíu đôi mày xinh đẹp lại, khó hiểu nhìn tôi, chớp mắt sau lại hóa thành một nụ cười mỉa mai trên khóe môi.

"Diệp Thu, anh đã tốn bao nhiêu công sức để lừa tôi về, bây giờ lại bày ra cái vẻ mặt này, là muốn diễn cho ai xem?"

Tôi nghi hoặc hỏi: "Cô đang nói gì vậy?"

Ai lừa cô ấy chứ, tôi bây giờ chỉ mong cô ấy đừng bao giờ trở về nữa.

Lần này, lông mày cô ấy lại nhíu chặt hơn một lần nữa, đột nhiên giơ tay, túm lấy cổ áo tôi, trong đôi mắt quyến rũ tràn ngập vẻ lạnh băng.

Hơi thở của cô ấy phả vào mặt tôi.

"Còn giả vờ sao? Chẳng lẽ không phải anh đã thông đồng với em họ của mình, nói với tôi rằng anh sắp bệnh chết, ép tôi quay về gặp anh sao?"

Một cảm giác nghẹt thở ập đến, tôi cảm thấy cổ mình bị siết đau điếng, không hề nghĩ ngợi mà đẩy cô ấy ra.

"Tôi không thông đồng với cậu ta, tôi không biết chuyện này, chắc là cậu ta tự ý làm."

Tôi yêu cô ấy hèn mọn đến thế, bất kể là sinh nhật, lễ tết hay bất kỳ ngày kỷ niệm nào, tôi chưa bao giờ ép cô ấy về nhà ở cùng tôi.

Huống hồ đã c.h.ế.t một lần, tôi càng sẽ không ép buộc.

Cô ấy cười lạnh một tiếng: "Từ nhỏ anh đã thân thiết với em họ đến mức mặc chung quần, anh dám nói mình không biết gì sao?"

Tôi nhìn vẻ mặt mất kiên nhẫn, đầy sự chán ghét của cô ấy, trong lòng không thể kìm nén được mà trào dâng nụ cười châm biếm, tự giễu cợt chính mình.

Kiếp trước, lúc đầu chúng tôi kính trọng nhau như khách, cô ấy đối xử lạnh nhạt, không thèm để ý. Tôi bám víu cố gắng sưởi ấm trái tim cô ấy. Sau này, khi tôi biết cô ấy và người đàn ông khác yêu nhau, để giữ cô ấy lại,

tôi đã dùng rất nhiều cách, cô ấy càng lúc càng ghét bỏ tôi.

Tôi tự nhủ, là do tôi không tốt, đã khiến cô ấy không thích. Nhưng đời này tôi chưa làm gì cả, tôi chỉ là vào ngày kỷ niệm ngày cưới, vì đau dạ dày nên về nhà ăn bát mì, vậy mà cũng bị cô ấy ghét bỏ, chán ghét.

Có thể thấy, cô ấy chỉ đơn thuần ghét tôi.

Tôi thẳng lưng, cúi đầu nhìn xuống cô ấy, đột nhiên mở miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Giang Vũ Vi, chúng ta ly hôn đi."

Nghe vậy, Giang Vũ Vi lập tức sững sờ, có vẻ rất bất ngờ, trên khuôn mặt kiêu sa tràn ngập vẻ châm chọc.

"Anh có biết mình đang nói gì không?"

Tôi đương nhiên biết. Nếu có thể lựa chọn, tôi thà trọng sinh vào thời điểm trước khi kết hôn với cô ấy.

Tôi cúi đầu nhìn vết chai trên lòng bàn tay mình. Vì yêu cô ấy, tôi cam tâm từ một thiếu gia nhà giàu có thể kế thừa gia sản, trở thành một người đàn ông nội trợ chỉ xoay quanh một mình cô ấy.

Tự mình hi sinh, tự mình cống hiến, từ đầu đến cuối chỉ cảm động chính mình.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Chúng ta là hôn nhân sắp đặt, tôi biết cô không thích tôi. Bây giờ, chúng ta hãy giải thoát cho nhau, như vậy không phải tốt hơn sao?"

Sắc mặt cô ấy dường như hoàn toàn trở nên lạnh lẽo, hiếm hoi nổi giận: "Ban đầu là anh nằng nặc muốn kết hôn với tôi, nói đủ thứ chuyện trước mặt ông nội, ép tôi phải gả cho anh. Bây giờ anh nói ly là ly sao? Anh coi tôi là gì?"

"Coi tôi là trò tiêu khiển sao?"

Cô ấy cưỡng ép tôi cúi đầu đối mặt với cô ấy.

Tim tôi đập mạnh.

Tuy nói là đối tượng liên hôn, nhưng thực ra gia đình tôi thua kém nhà Giang Vũ Vi quá nhiều. Nếu không phải ông nội tôi và ông nội cô ấy có giao tình, định ra một cuộc hôn nhân từ bé cho tôi và cô ấy, tôi sẽ không đủ tư cách để yêu cầu kết hôn với cô ấy.

Giang Vũ Vi đối với việc liên hôn cũng đặc biệt bài xích. Nếu lúc đó không phải ông nội cô ấy bệnh nặng, ép cô ấy phải đăng ký kết hôn với tôi, tôi sẽ không trở thành chồng của cô ấy. Bây giờ tôi đề nghị ly hôn, quả thực là có chút khiêu khích cô ấy rồi.

"Không coi cô là trò tiêu khiển. Tôi nghiêm túc đấy. Tôi đã gặp người cô thích rồi, vị bác sĩ nam đó rất đẹp trai, khí chất cũng tốt. Gia thế của đối phương không bằng chúng ta, chỉ cần tôi chủ động nhường vị trí, cô cũng không cần lo lắng về chuyện người lớn, còn có thể danh chính ngôn thuận theo đuổi anh ta."

Bạch nguyệt quang của cô ấy sắp ra nước ngoài rồi. Chờ bạch nguyệt quang vừa đi nước ngoài, cô ấy sẽ nhận ra mình thực sự yêu người đàn ông này, không thể buông tay, không thể bỏ lỡ, từ đó mà quyết liệt theo đuổi, cưỡng chiếm anh ta.

Còn tôi, người đàn ông si tình giống hệt như trong tiểu thuyết m.á.u chó, đương nhiên không thể tiếp tục chiếm chỗ như kiếp trước, thỉnh thoảng lại gây chuyện để thu hút sự chú ý của họ.

Tôi phải rút lui trước khi nhân vật chính theo đuổi tình yêu, như vậy mới có thể tránh được bi kịch của kiếp trước.

Sắc mặt Giang Vũ Vi chợt trở nên âm trầm, cô ấy có chút căng thẳng: "Anh đã gặp anh ta rồi sao? Thảo nào trông anh như thay đổi thành người khác, còn biết gia thế anh ta không bằng chúng ta. Anh muốn lấy anh ta ra uy h.i.ế.p tôi điều gì?"

Cô ấy từng bước ép sát, tôi kinh hãi liên tục lùi lại, cho đến khi lưng chạm vào tường, không còn đường lùi.

Cô ấy nghĩ, tôi nhắc đến bạch nguyệt quang của cô ấy là để cảnh cáo cô ấy, tôi đã nắm được điểm yếu của cô ấy sao?