Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
5.
Không hổ là Tần Tinh Dã, khả năng thích ứng của đúng là đỉnh cao.
Lại nói đến Bạch Tiêu Ngôn, anh đã từ nước ngoài trở về rồi.
Anh dẫn theo một nhóm đội ngũ gia nhập công ty hợp tác với tôi.
Lần đầu gặp lại ở công ty, anh đã hoàn toàn không còn là chàng trai ngây ngô của thời đại học năm nào.
Giờ đây anh trở nên chín chắn và lịch lãm hơn rất nhiều.
Anh nhấp một ngụm cà phê, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, ôn hòa.
“Diệp Trăn, tôi luôn cảm thấy mình thiếu em một lời xin lỗi thật lòng.”
Khi đó còn trẻ, tôi không hiểu được quyết định của Bạch Tiêu Ngôn, khi anh ra nước ngoài, tôi đã nói tôi sẽ đi cùng anh.
Anh khi đó rất nghiêm túc nói với tôi: “Diệp Trăn, anh không muốn em thay đổi cả cuộc đời vì anh.”
“Vì sao em không thể đi cùng anh, nhưng người khác thì được? Các anh ngày nào cũng cùng nhau làm thí nghiệm, bây giờ cả việc ra nước ngoài cũng muốn cùng nhau đi, anh thích cô ấy đúng không?!”
Hắn trả lời: “Bởi vì tự cô ấy muốn đi, còn em thì không giống vậy, Diệp Trăn, đó không phải một phần cuộc sống của em. Đừng vì anh mà quyết định như vậy, anh không thể nhận được.”
Thời trẻ, tôi cứng đầu và quyết liệt: “Hoặc là cho em đi cùng, hoặc là chia tay.”
Sau đó, chúng tôi chia tay.
Anh đi cùng cô gái có cùng chí hướng để ra nước ngoài.
Tôi cũng từng rất giận Bạch Tiêu Ngôn, cảm thấy anh thay lòng, chỉ vì vậy mà đối xử với tôi như thế.
Nhưng rồi tôi suy nghĩ lại, thật ra, mỗi người đều khó có thể gánh vác cuộc sống của người khác.
Lựa chọn của Bạch Tiêu Ngôn không hẳn là sai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi cười lắc đầu: “Không trách anh đâu, lúc ấy là do tôi không hiểu chuyện.”
Anh nhìn tôi, trong mắt lóe lên một tia sáng lạ: “Mấy năm qua em sống có tốt không?”
Tôi gật đầu.
Ánh mắt của anh dừng lại trên chiếc nhẫn cưới của tôi: “Ý tôi là, em hạnh phúc chứ?”
Tôi lại nhớ về cái cảnh ở nhà, người nào đó quấn quít với tôi, rồi bị tôi từ chối khi muốn cùng tôi ra ngoài.
Giống như một cô vợ nhỏ vừa mới chịu ấm ức, lùi lại giường với vẻ mặt buồn bã: “Cũng đúng thôi, tôi đúng là cái loại không thể đứng ra ánh sáng, cũng chỉ là tiểu tam thôi.”
Tôi hơi mỉm cười: “Rất hạnh phúc.”
Ánh mắt Bạch Tiêu Ngôn thoáng chút u buồn, anh im lặng một lát rồi lại mở miệng:
“Thật ra tôi biết, hai tháng sau khi chúng ta chia tay, em có ý định kết hôn.”
“Tôi đã nghĩ sẽ quay lại tìm em, nhưng khi đó đã muộn rồi.”
“Tôi luôn cảm thấy mình đã quyết định quá qua loa, có lẽ…”
Anh nói đến đây, ngước mắt nhìn tôi, trong ánh mắt có một chút dò xét và kiên định: “Tất cả đều có thể ổn thỏa.”
Anh nói vậy làm tôi hơi hoảng loạn, lỡ tay làm đổ cốc cà phê, chất lỏng nóng hổi khiến tôi hơi giật mình.
Lòng bàn tay tôi lập tức đỏ ửng lên.
Bạch Tiêu Ngôn đột nhiên đứng dậy, nắm lấy tay tôi.
Một tiếng “loảng xoảng” vang lên, một vật gì đó rơi xuống đất từ phía cửa.
Cửa mở ra, lộ ra một khuôn mặt tuấn tú phi phàm.
Xong đời, đó là ông chồng mất trí nhớ xui xẻo của tôi.