Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

1.

Theo quy định, vụ án “kiểm toán ký ức” sẽ xử sơ thẩm là chung thẩm, nguyên đơn và bị đơn đều không được kháng cáo.

Vì thế, toàn bộ quá trình xét xử các vụ việc có áp dụng công nghệ này đều sẽ được công khai và phát sóng trực tiếp.

Tôi vừa sinh con xong, ôm đứa bé yếu ớt ngồi trên ghế bị đơn.

Khán giả bên dưới bắt đầu xì xào bàn tán.

“Nhà này sao thế không biết, vợ chưa qua cữ đã đòi ly hôn, còn chút lương tâm nào không?”

“Có phải là đàn ông ra ngoài bao nuôi tiểu tam rồi không? Ôi giời, đúng là đàn ông phải treo lên tường mới chịu ngoan ngoãn!”

Mẹ chồng nghe thấy đám đông bàn tán, mắt đảo một vòng, lập tức ngồi bệt xuống đất làm loạn.

“Ôi giời ơi, đúng là nhà tôi không có phúc, con dâu ác độc dựa vào việc vừa sinh xong liền ngược đãi mẹ chồng, ép tôi phải đích thân đưa nó ra tòa. Tôi còn mặt mũi nào nhìn tổ tiên nhà họ Triệu nữa, tôi xấu hổ quá trời ơi…”

Bố chồng cũng khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, vừa đỡ vợ dậy vừa đau đớn tố cáo:

“Hồi đó nhà tôi phải thắt lưng buộc bụng mới gom đủ sính lễ để cưới vợ cho Gia Minh, ai ngờ đâu, cưới vợ mà rước về cả bà tổ!”

“Không chỉ tiêu xài hoang phí, mà còn không đụng tay làm việc nhà, giờ đến cả đứa cháu đích tôn duy nhất của nhà họ Triệu cũng định mang đi, thôi cho tôi chết còn hơn…”

Hai ông bà già vừa khóc vừa nói nghe mà rơi nước mắt, dư luận lập tức bị dắt mũi.

Bình luận trực tiếp tràn ngập màn hình:

【Bỏ cả sính lễ trời ơi đất hỡi rước về một bà tổ, giờ còn bị nó lừa tiền, mấy bà lừa cưới đúng là càng ngày càng trơ tráo!】

【Tình trạng phụ nữ Trung Quốc hiện nay: lúc nhận sính lễ thì nói truyền thống, lúc làm bổn phận thì đòi bình đẳng! Mấy anh em nên coi mà tránh xa kiểu vợ ngoan giả tạo như thế này!】

【Phải lưu giữ vĩnh viễn bản kiểm toán ký ức của cô ta, làm bài học răn đe, cho cả nước thấy bộ mặt thật của loại con dâu bất hiếu này!】

Lúc này, khung trò chuyện của tôi hiện lên tin nhắn từ chồng:

“Lâm Tĩnh, nể tình vợ chồng cũ, giờ cô trả đủ năm trăm vạn, chuyển toàn bộ cổ phần và nhà đất đứng tên cho tôi, chúng ta có thể hòa giải ngoài tòa.”

“Nếu không, một khi kiểm toán ký ức bắt đầu, thì không còn đường lui nữa đâu.”

Tôi lạnh lùng nhìn hai dòng chữ đó.

Hòa giải ngoài tòa?

Chẳng qua chỉ là để mở đường vòi tiền tôi thêm lần nữa mà thôi.

“Mơ đi!”

Tôi gõ xong hai chữ, sau đó bật chế độ máy bay trên điện thoại.

Đối diện, chồng tôi Triệu Gia Minh đang ngồi nguyên đơn, lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm.

Trợ lý thẩm phán thấy mẹ chồng vẫn nằm dưới đất không chịu dậy, liền cau mày quát nhẹ:

“Yêu cầu nguyên đơn giữ trật tự, không được gây rối trật tự xét xử, nếu không sẽ ảnh hưởng đến phán quyết công bằng của tòa.”

Bà ta lập tức rụt cổ lại như chim cút, nhe răng cười lấy lòng trợ lý thẩm phán.

Thẩm phán tuyên bố mở phiên tòa, nhân viên bắt đầu đọc ký ức của chồng tôi.

Màn hình toàn tức hiện lên, dừng lại ở ngày tổ chức hôn lễ.

Chồng tôi đưa cho tôi một tấm thẻ tín dụng.

“Vợ à, trong này là tám mươi tám vạn tiền sính lễ, sau này giao hết cho em giữ.”

Dưới sự chứng kiến của khách mời, anh ta cười tươi như hoa, đeo nhẫn vào tay tôi.

“Từ nay em chính thức bị nhà họ Triệu chúng tôi trói gô lại rồi!”

Lúc này, con số trên màn hình tính toán trên đầu tôi nhảy vọt từ 0 lên 880,000.

【Ối giời má ơi, tám mươi tám vạn đó, không chớp mắt lấy một cái, nhà chồng thế này mà còn không biết quý, cô gái này đúng là mù rồi!】

【Bị mấy lời lẽ nữ quyền trên mạng tẩy não rồi chứ gì, đợi đến khi có phán quyết thì biết thế nào là hối hận!】

Chồng tôi thấy khoản sính lễ được tính toàn bộ vào đầu tôi, liền liếc mắt nhìn bố mẹ, cả ba thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, màn hình nhanh chóng chuyển cảnh.

Kỷ niệm ngày cưới đầu tiên, chồng tặng tôi một sợi dây chuyền Cartier, trị giá năm nghìn.

Ba năm đưa tôi đi làm buổi sáng, tính theo công lao động là tám nghìn.

Thay bóng đèn và sửa mấy đồ điện cơ bản trong nhà, tính theo giá thị trường là năm nghìn.