Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế mà Chu Đình Ngọc của hiện tại lại chu đáo dọn phân mèo, rồi đặt tên cho từng con thú nhồi bông.
Anh ta không hề có nhiều giới hạn, chỉ là người đó không phải tôi mà thôi.
Một lần nữa, khi món ăn quá mặn, Chu Đình Ngọc không kìm được mà uống hết một chai nước.
Dư Khả Nhi nhìn thấy, đôi mắt lập tức đỏ hoe, sự tủi thân và tội lỗi gần như tràn ra.
“Anh Chu, đều tại tay em run quá, không kiểm soát được số lượng, nên mới để anh đi làm cả ngày mà không được ăn một bữa cơm vừa miệng.”
Nói rồi, cô ta khóc thút thít định tự tát vào mặt mình.
Chu Đình Ngọc là người không thể nhìn Dư Khả Nhi tự trách, đau lòng kéo Dư Khả Nhi vào lòng.
“Sao anh có thể trách em được? Muốn trách thì phải trách Tống Thiên Thiên kia, lòng dạ lạnh lùng, lại vì buôn bán động vật quý hiếm mà làm tổn thương đôi tay kiếm cơm của đồng nghiệp. Loại người như cô ta, c.h.ế.t một vạn lần cũng không quá đáng!”
Thế nhưng, cô ta tự chặt đứt tay mình mà.
Nếu là tôi chặt đứt, sao Dư Khả Nhi lại đúng lúc nhặt được năm ngón tay sạch sẽ? Thậm chí còn ướp lạnh để sẵn sàng nối lại?
Chu Đình Ngọc, lời nói dối vụng về như vậy mà anh ta cũng tin sao?
Dư Khả Nhi thút thít, nhỏ giọng khóc lóc.
“Đều là lỗi của em, nhưng đó là trách nhiệm công việc của em, em không thể trơ mắt nhìn cô ta làm hại những động vật quý hiếm đó.”
Dường như là để giúp Dư Khả Nhi nói đỡ lại như là vô tình nói ra.
Chu Đình Ngọc nhắc đến con sư tử trong studio của họ.
“Loại người như cô ta, đáng lẽ phải bị ném vào đàn sư tử, sống sờ sờ nhìn mình bị ăn thịt!”
Nhưng những điều đó, lại là trải nghiệm của chính tôi.
Mặc dù lúc đó tôi đã chết.
Nhưng khi linh hồn bay lên không trung, tôi thực sự đã trơ mắt nhìn mình bị ăn thịt.
Nỗi đau đớn khi nhìn từng phần thân thể mình bị nuốt chửng, tôi không bao giờ muốn trải qua lần thứ hai.
Và khi nhìn thấy Chu Đình Ngọc, tôi đã hy vọng biết bao rằng anh ta có thể nhận ra ám hiệu đó, để từ đó biết tôi gặp nguy hiểm mà đòi lại công bằng cho tôi.
Thế nhưng anh ta lại không hề liếc nhìn lấy một cái, toàn tâm toàn ý chìm đắm vào Dư Khả Nhi.
Thậm chí ngay lúc đó, anh ta đã khẳng định chắc nịch rằng tôi là kẻ trộm cắp động vật quý hiếm.
Báo cảnh sát không chút do dự, tuyên bố sẽ khiến tôi thân bại danh liệt.
Khi nghe câu nói này, sắc mặt Dư Khả Nhi chuyển sang tái nhợt kinh hoàng.
“Sao vậy? Sao tự nhiên lại nhắc đến sư tử?”
Dư Khả Nhi tự cho là thăm dò tinh ranh, nhưng thực ra đầy rẫy sơ hở.
Nhưng Chu Đình Ngọc không nhận ra, ngược lại còn thật thà kể ra.
“Hôm nay studio của chúng ta có một con sư tử già, vì vô tình ăn phải rác nên bị viêm dạ dày, sau khi giải phẫu thì phát hiện trong bụng có mô thịt người.”
Nói rồi, anh ta dịu dàng xoa đầu Dư Khả Nhi nhẹ nhàng nói: “Em có biết anh vừa nghĩ đến việc cô ta đối xử với em như vậy, anh chỉ mong xé xác cô ta thành muôn mảnh không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Khả Nhi, anh tuyệt đối sẽ không phụ lòng em, đợi vụ án này kết thúc, anh sẽ nghỉ việc ở nhà ở bên em được không?”
Dư Khả Nhi cầu còn không được.
Dù sao, hai chữ “sư tử” cũng đủ khiến cô ta kinh hồn bạt vía. Chỉ cần Chu Đình Ngọc không lại gần động vật quý hiếm, anh ta sẽ không bao giờ phát hiện ra Tống Thiên Thiên đã chết.
“Anh Chu, Khả Nhi không muốn anh phải hy sinh nhiều như vậy, em chỉ muốn âm thầm ở bên anh, thế là đủ rồi.”
Nhưng sao Chu Đình Ngọc có thể cam tâm như vậy?
Anh ta chỉ mong có thể dốc hết những gì mình có cho Dư Khả Nhi.
“Chỉ cần có tin tức của Tống Thiên Thiên, anh sẽ lập tức ly hôn với cô ta. Tội này của cô ta, đủ để cô ta ngồi tù cả đời rồi.”
“Đến lúc đó chúng ta kết hôn được không?”
Thế mà khi chúng tôi kết hôn, đến tiền sính lễ mà anh ta cũng không chịu đưa.
Còn với Dư Khả Nhi, chỉ cần kết hôn, anh ta lại sẵn lòng dốc cạn mọi thứ.
Thì ra đây chính là sự khác biệt.
May mà tôi đã c.h.ế.t rồi, không còn biết cảm giác đau lòng là gì nữa.
Thế nhưng sao tim vẫn cứ nghẹn ngào mãi thế này?
Chấp nhận việc người mình yêu nhất không yêu mình, thực sự là một quá trình rất đau đớn.
Nhìn chiếc bao đựng chìa khóa với mũi kim xiên xẹo Chu Đình Ngọc đang đeo, tôi sững sờ hồi lâu.
Thì ra Chu Đình Ngọc cũng không quan tâm chiếc bao đựng chìa khóa này có hợp với bộ vest của anh ta hay không.
Thì ra Chu Đình Ngọc không hề cho rằng không biết may vá là mất mặt.
Nhìn anh ta bước về phía t.h.i t.h.ể của tôi một lần nữa, cơ thể tôi lạnh toát.
May mắn thay, đó không phải là một t.h.i t.h.ể nguyên vẹn mà là những mảnh thịt vụn với kích thước khác nhau, thậm chí còn có dấu vết cắn xé.
Anh ta thở dài, đột nhiên cảm thương cho t.h.i t.h.ể này.
Chỉ vì giây trước đó, anh ta nhận được điện thoại từ Cục Bảo vệ Động vật, nói rằng đã tìm thấy dấu vết của kẻ trộm cắp, ở thành phố A.
Tất nhiên, t.h.i t.h.ể này sẽ không phải là của tôi.
Vậy nên sự đau lòng, sự tiếc nuối của anh ta, sẽ không bao giờ là vì tôi, đúng không?
Ngay cả một người xa lạ.
Anh ta cũng sẽ vì họ mà rung động.
Còn khi nhắc đến tên tôi, anh ta lại nói chỉ mong ngàn đao vạn kiếm tôi.
“Còn bao lâu nữa thì có kết quả xét nghiệm? Khả Nhi biết tôi bận việc, định một mình đi Thái Lan chơi, nhưng ở đó nguy hiểm như vậy, sao tôi có thể để cô ấy đi một mình được chứ.”
Anh ta luôn gọi Dư Khả Nhi bằng cái tên thân mật là “Khả Nhi”.
Còn với tôi, luôn là cả họ lẫn tên.
Thậm chí đôi khi chỉ là một danh xưng “cô ta” lạnh lùng.
Nếu tôi không nhầm thì Dư Khả Nhi đi Thái Lan là để giao hàng.