Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tôi nhìn Chu Đình Ngọc ngày càng tiều tụy, trong lòng không chút xao động.

 

Hành vi như vậy của anh ta, chỉ có thể khiến Dư Khả Nhi đau lòng.

 

Những điều khác, đều là công cốc.

 

Cho đến một ngày, anh ta hiếm hoi biến mất một ngày.

 

Dư Khả Nhi làm đủ mọi cách cũng không liên lạc được với Chu Đình Ngọc.

 

Tôi bay theo qua đó mới thấy anh ta đang ngồi trước bia mộ của tôi.

 

Nhìn anh ta xoa lưng, tôi biết, anh ta đã ngồi được ít nhất hai tiếng đồng hồ rồi.

 

Lưng anh ta không được khỏe, cho nên tôi không để anh ta làm bất cứ việc nặng nhọc nào.

 

Thậm chí còn mua ghế mát xa cho anh ta nữa.

 

Còn khi ở bên Dư Khả Nhi, anh ta mãi mãi đóng vai trò là người chăm sóc, chứ không phải là người được chăm sóc.

 

Chu Đình Ngọc dần dần nhận ra rất nhiều điều từng bị bỏ qua.

 

Anh ta nhìn tôi đang mỉm cười rạng rỡ trên bia mộ.

 

Lúc đó tôi mới mười tám tuổi.

 

Thế nhưng anh ta chỉ có thể lấy ra duy nhất một tấm này.

 

Bởi vì anh ta chê tôi không ăn ảnh, nên sau đó không cho tôi chụp ảnh nữa.

 

“Thiên Thiên, anh thật sự hối hận, vì đã không chụp cho em vài tấm ảnh.”

 

Chu Đình Ngọc cũng là nhiếp ảnh gia động vật, kỹ thuật chụp ảnh rất tốt, có thể chụp được chính xác các khoảnh khắc đỉnh cao.

 

Thế nhưng một người tài giỏi như vậy, lại ngay cả một tấm ảnh cũng không chịu chụp cho tôi.

 

“Chúng ta từng nói sẽ cùng nhau trở thành những nhiếp ảnh gia động vật không biên giới xuất sắc nhất, thế mà anh lại bỏ dở giữa chừng, có phải em cực kỳ ghét anh không?”

 

Chúng tôi quen biết mười năm.

 

Mười năm, lời thề của chúng tôi là trở thành những nhiếp ảnh gia động vật không biên giới lừng danh, thế mà anh ta lại bỏ dở giữa chừng.

 

Chỉ vì Dư Khả Nhi không thể thiếu anh ta.

 

Anh ta lại có thể bỏ mặc tôi một mình.

 

Lời thề năm xưa đã trở thành bong bóng, chúng tôi cũng không còn nữa.

 

Anh ta đã khóc.

 

Lần khóc thứ tư.

 

Anh ta tựa vào bia mộ của tôi, lặng lẽ hút hết một bao thuốc lá.

 

Khi đứng dậy, anh ta nhìn bia mộ của tôi cười khổ: “Em luôn không thích anh hút thuốc, vậy mà anh lại chạy đến trước bia mộ em để hút, thật không phải chút nào.”

 

Không sao, tôi cũng không ngửi thấy.

 

Hơn nữa bệnh viêm mũi của tôi đã rất nặng rồi.

 

Cho dù ngửi thấy cũng chẳng ích gì.

 

Sau khi trở về, anh ta giả vờ như không có chuyện gì.

 

Nói là đi chuẩn bị bất ngờ cho Dư Khả Nhi.

 

Dễ dàng dập tắt mọi lo lắng của Dư Khả Nhi.

 

Không thể không nói Dư Khả Nhi thật sự là một kẻ não tàn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Xưa nay cô ta vốn cẩn trọng, thế mà lần nào cũng chịu thua trước Chu Đình Ngọc.

 

Mà một người như vậy, thật sự đáng để cô ta làm thế sao?

 

“Anh đã chuẩn bị quà sinh nhật cho em, chúc em sinh nhật tuổi hai mươi ba vui vẻ.”

 

Giọng Chu Đình Ngọc nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sự mệt mỏi khó lòng bỏ qua.

 

“Khả Nhi, tối nay chúng ta uống chút rượu nhé, chúc mừng sinh nhật tuổi hai mươi ba của em, cũng chúc mừng chúng ta tái sinh!”

 

Sau một hồi uống rượu, mặt Dư Khả Nhi dần lộ vẻ giận dữ.

 

Nhưng giây tiếp theo, mặt Chu Đình Ngọc đã lạnh đi.

 

Nụ cười mang theo vẻ quỷ dị và thăm dò, cứ như một Diêm La địa ngục.

 

“Khả Nhi, những thứ khác ở đâu?”

 

Thì ra anh ta đã bỏ thứ gì đó vào rượu.

 

Cảnh sát trưởng Cố cũng từng có ý định này, nhưng cho dù ông ấy cưỡng ép đổ vào, Dư Khả Nhi cũng sẽ nôn ra, mà tác dụng của thuốc chỉ có năm phút.

 

Ông ấy không thể nào lấy được thông tin quan trọng từ miệng Dư Khả Nhi.

 

Không ngờ Chu Đình Ngọc lại thành công ngay lần đầu.

 

Má Dư Khả Nhi ửng hồng, nhưng ánh mắt nhìn Chu Đình Ngọc lại quái lạ.

 

Chu Đình Ngọc không nghĩ nhiều, tiếp tục hỏi.

 

“Khả Nhi, chẳng phải em nói thích anh sao? Chẳng lẽ những điều này cũng không chịu nói cho anh biết?”

 

Dư Khả Nhi liên tục gật đầu, dịu giọng nói: “Ở số 26 ngõ Đông Giao Dân, toàn bộ hàng đều đang ở đó.”

 

Nói xong, cô ta ngẩng đầu rồi lại rũ mắt, dường như đang suy nghĩ.

 

Chốc lát, Dư Khả Nhi trấn tĩnh lại, nhìn chằm chằm Chu Đình Ngọc, bình tĩnh nói: “Vậy ra anh vẫn luôn giả vờ, chỉ vì muốn moi những lời này từ miệng em à?”

 

“Chu Đình Ngọc, anh đang lừa dối em, đúng không?”

 

Chu Đình Ngọc cảnh giác cao độ, nhưng anh ta không chọn lùi bước.

 

Ngược lại còn từng bước dồn ép, đẩy Dư Khả Nhi vào góc tường.

 

Một người mà bản thân mình từng yêu sâu đậm đến thế.

 

Sao lại có tâm cơ sâu xa đến vậy chứ?

 

Rõ ràng tác dụng của thuốc còn chưa phát huy, cô ta đã nóng lòng trêu đùa mình.

 

“Vậy, những gì anh nói là thật hay giả?”

 

Chu Đình Ngọc không trả lời Dư Khả Nhi, mà ngược lại lại đánh trống lảng.

 

“Thật đấy.”

 

“Lấy mạng em đổi mạng Tống Thiên Thiên, đáng giá sao?”

 

“Anh không yêu em, vậy thì anh hãy đau khổ đi, Tống Thiên Thiên thật sự là do em hại sao? Anh hãy tự hỏi lòng mình xem, là ai đã làm ngơ khi Tống Thiên Thiên cầu cứu?”

 

“Chu Đình Ngọc, rốt cuộc kẻ phải tự làm tự chịu là ai?”

 

Chu Đình Ngọc siết cổ Dư Khả Nhi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nhưng em ngàn lần không nên, vạn lần không nên, tại sao lại g.i.ế.c cô ấy? Rõ ràng cô ấy chẳng làm gì sai cả.”

 

Ánh mắt Dư Khả Nhi tối sầm lại, mang theo vẻ khinh miệt đùa cợt.

 

“Bởi vì em yêu anh mà, yêu một người, sao có thể chịu chia sẻ chứ?”

 

“Hơn nữa anh đối với cô ta tình cũ chưa dứt, sớm muộn gì cũng sẽ cháy lại.”

 

"Vì vậy em mới g.i.ế.c cô ta, để có thể ở bên anh mãi mãi."