Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Dừng lại." Trầm Tuế Nhẫm kéo một người, tách hai người bạn của mình ra.
Đối diện với nụ cười gian xảo của đệ tử Ma môn, dù chưa đứng vững, Diêu Niểu Niểu vẫn giơ tay kết ấn, chuẩn bị b.ắ.n ra một mũi tên nước. Trầm Tuế Nhẫm kịp thời ngăn nàng ta thi pháp: "Từ từ đã."
"Có người xử lý bọn chúng rồi." Giác Hành cũng truyền âm cho Diêu Niểu Niểu.
"Ôi chao, xin lỗi mấy vị đạo hữu nha, cũng do vừa rồi các ngươi đứng chắn hết đường đấy." Một đệ tử Ma môn cười trừ, cúi đầu chắp tay.
Những người phía sau hắn ta ồ lên, hoàn toàn không để ý đến đám tu sĩ Đạo môn đang quay lại trên con đường nhỏ, vì ở đó cũng có những tu sĩ Ma môn tiến vào trước.
Bỗng một tiếng roi quất vang dội khiến tiếng cười của mấy tên đệ tử Ma môn im bặt. Cả bọn đồng thời lùi bước, ôm đầu kêu rên.
Diêu Niểu Niểu lúc này mới nhìn rõ, phía sau họ đứng hai tu sĩ, một người mặc đỏ, một người mặc đen.
Tu sĩ áo đỏ nhíu mày, gầm thấp với đám đệ tử Ma môn: "Không biết sống chết, cút ngay!"
"Vâng, đồ đệ bái lui." Dù không cùng tông môn với tu sĩ áo đỏ, mấy tên Ma tu cũng không dám nói nhiều, vội vàng chạy về con đường nhỏ.
Giác Hành ra hiệu cho hai người bạn hành lễ với tu sĩ cầm roi mặc y phục màu đen: "Tham kiến Túc Vũ Chân Nhân."
"Ừm, phải luôn cảnh giác." Túc Vũ Chân Nhân liếc nhìn tu sĩ mặc áo đỏ bên cạnh: "Đây là Viên Chân Nhân của Huyết Luân Tông."
Tu sĩ kết Kim Đan của Ma môn?
Cả ba đồng thời nghi ngờ một chút, nhưng vẫn hành lễ lịch sự rồi cáo lui. Khi họ cũng bước lên con đường nhỏ thì gặp một đệ tử Tiên Du Tông còn đang đợi và mời họ cùng đi, cả ba tất nhiên cảm ơn rối rít.
Giác Hành thấy chưa có đồng môn nào xuất hiện nên cũng nhận lời mời của hai bằng hữu, mọi người tự báo gia môn rồi không nói chuyện sâu thêm.
Trên đường đi, Diêu Niểu Niểu không thiết thưởng thức cảnh đẹp của Vi Hạ Tiểu Trúc, lại dùng thần thức truyền tin: "Tuế Sơ, Túc Vũ Chân Nhân có phải là chấp pháp chân nhân của Liên minh không?"
Thành thật mà nói, Trầm Tuế Nhẫm không quen thuộc với các chân nhân của Liên minh, chỉ biết đến một vài người nổi danh: "Hình như vậy, ông ta mặc pháp y chấp pháp của Liên minh mà. Ngươi có nhận ra ai trong số các tu sĩ Ma môn vừa rồi không?"
Diêu Niểu Niểu nghĩ ngợi một chút: "Tên nói chuyện là tiểu đệ tử của Nguyên Anh trưởng lão Quỷ Nguyệt thuộc Ma Nguyệt Tông. Ba người kia ta không biết. Dựa vào pháp y mà xem, thì lần lượt thuộc về Tu La Tông và tán tu Ma đạo."
Trầm Tuế Nhẫm hiểu rất ít về Ma môn. Nàng chỉ biết bọn họ cũng giống như Đạo môn, sau khi Đại Chiến Nhân Yêu kết thúc nhiều năm, đã thành lập bốn tông môn lớn đứng đầu bởi Ma Nguyệt Tông.
Tu La Tông có nhiều tuấn nam mỹ nữ, tương tự Hợp Hoan Tông, chủ yếu tu luyện thuật song tu âm dương.
Huyết Luân Tông vừa chính vừa tà, xưa nay không quá thân thiết với các tông môn khác trong Ma môn.
Lạc Thần Tông, thực ra là một tông môn lấy việc g.i.ế.c người rút phách, dùng Luyện Hồn Phiên làm sức chiến đấu chính. Nếu không phải vì nó thôn tính Thi Tông thì cũng khó lọt vào hàng ngũ bốn đại Ma môn.
Khi nàng đang miên man suy nghĩ thì bị Diêu Niểu Niểu kéo tay: "Tuế Sơ, nhanh nhìn này, bên trong cái lồng lưu ly có rất nhiều linh quả điểm tâm đấy. Còn có cả linh thực sư của Thập Cẩm Lâu và Bách Vị Cư đang nấu canh dưỡng sinh nữa."
"Chúng ta chọn một ít bánh ngọt ăn trước, để xem còn món ngon nào lên bàn nữa không." Thần thức của Trầm Tuế Nhẫm quét qua những chiếc bánh đủ màu sắc, ánh mắt lại bị thu hút bởi làn khói bốc từ nồi thịt thơm lừng.
"Thiếu món chay quá." Giác Hành hơi tiếc nuối.
Diêu Niểu Niểu hạ thấp giọng: "Ăn vụng một chút cũng được mà? Ta đã thấy Hoài..."
"Xì! Ta không nghe gì cả, đi nhanh lên giành chỗ cho mọi người trước." Giác Hành nói xong liền chạy về phía những chiếc bàn giữa khu vườn.
Diêu Niểu Niểu nhanh chóng truyền âm bằng thần thức: "Tuế Sơ, phản ứng của hắn rõ ràng là đang che giấu điều gì đó. Xem ra mọi người trong Đại Phật Tự đều biết chuyện Hoài Tế đại sư ăn thịt."
"Chúng ta cũng giả vờ không biết đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Ngươi cũng biết?"
"Ừm."
Kiếp trước, nàng còn cùng sư phụ tận mắt chứng kiến.
Hôm nay, nàng quét mắt khắp đấu trường, nhưng vẫn chưa thấy sư phụ. Bây giờ nhìn lại những người đang chọn đồ ăn ngon, số người nàng biết không nhiều, chủ yếu là quen vài người của Thái Nhất Tông đang ngồi gần đó.
...
Trầm Bạch Du đang lấy điểm tâm từ trong lồng lưu ly. Cảm nhận được ánh mắt quen thuộc nhìn mình thêm lần nữa, nàng ta nhanh chóng quay đầu lại. Chỉ thấy các tu sĩ Luyện khí đi qua đi lại thành từng nhóm nhỏ, không phát hiện là ánh mắt của ai nhìn mình.
"Sư muội, tình hình thế nào?" Vân Xuyên với tư cách là đại sư huynh, luôn chú ý đến an toàn của đồng môn, nhất là sau khi vài tu sĩ Ma môn cố ý gây rắc rối lúc truyền tống tới đây.
Dao Quang, đồng môn sư muội của nàng, cũng hỏi: "Bạch Du, có phải ai đang bí mật theo dõi ngươi không?"
"Ta không chắc chắn, đối phương rút lui quá nhanh. Nhưng mà, không có ác ý." Trầm Bạch Du tin vào trực giác của mình, ánh mắt ấy chỉ đơn giản là nhìn thôi.
Dao Quang trừng mắt: "Hồ đồ, đã bị bí mật theo dõi rồi, làm sao có thể tin là người tốt được chứ. Từ bây giờ ta sẽ đi theo ngươi, xem ai dám gây sự."
Trong lúc họ đang suy đoán, Trầm Tuế Nhẫm thu hồi ánh mắt, cùng hai người bạn và các đệ tử Tiên Du Tông chọn linh mễ, linh quả yêu thích rồi đặt lên bàn.
Diêu Niểu Niểu nhỏ giọng hỏi: "Sao ngươi lại thay đổi ý định đột ngột vậy, không lấy điểm tâm trước?"
Giác Hành trả lời: "Người đông, chúng ta chỉ có thể lấy những thứ còn sót lại."
Trầm Tuế Nhẫm đồng ý với đáp án của hắn: "Giác Hành, ngươi có quen chấp sự nào không? Lát nữa hỏi thăm xem chúng ta có thể mua thêm đồ ăn ngọt được không, cũng không biết sẽ ở trong bí cảnh bao lâu."
"Đây là tiền mua mạng của chúng ta? Vậy thì phải ăn nhiều vào." Diêu Niểu Niểu múc một muỗng linh mễ thật lớn.
Năm đệ tử Tiên Du Tông cùng bàn quay sang nhìn nhau. Sau đó, cả đám bắt đầu lấy đồ ăn theo cách của ba người. Chất đầy các loại đồ ăn và linh quả mới được bày lại trên bàn vào túi.
Đúng vậy, bọn người Trầm Tuế Nhẫm là chất đầy đồ ăn chứ không phải tuyển chọn món ngon. Vì Giác Hành đã hỏi thăm và biết không thể đặt thêm, nên mỗi món ăn chỉ được phép lấy mười cái, ưu tiên những món ít mà ngon cho vào túi trữ vật.
Sau khi cả nhóm tám người đi qua, các lồng lưu ly trên bàn dài không cần đậy lại, lượng thức ăn đã giảm đi đáng kể.
Hành động này đã khiến các tu sĩ khác bắt chước theo.
Trong nháy mắt, tốc độ làm đồ ăn của các linh thực sư gần như đuổi kịp hành động lấy đồ của các tu sĩ.
Đám người Trầm Tuế Nhẫm khởi xướng trò này thì đã lặng lẽ náu mình, mỗi người sờ túi trữ vật đầy ắp, theo chấp sự đi nghỉ ngơi trong phòng khách.
Ngay khi nhận phòng, Diêu Niểu Niểu liền gửi lời mời riêng cho hai người bạn: "Đến đây, chúng ta trao đổi đồ với nhau."
"Niểu Niểu, linh thạch trong túi trữ vật." Trầm Tuế Nhẫm vào cửa thì trả tiền trước tiên.
Túi trữ vật Hoài Thiện đại sư tặng có kích thước nhỏ, diện tích khoảng ba đến bốn cái bàn vuông.
Nàng tìm Diêu Niểu Niểu để mua một chiếc túi trữ vật cỡ trung. Túi này có diện tích tương đương căn phòng nhỏ khoảng mười mét vuông, giá thị trường là năm trăm linh thạch.
"Túi này đã qua sử dụng rồi, không cần trả nhiều linh thạch như vậy đâu." Diêu Niểu Niểu biết ai cũng có lòng tự trọng, nên không nói thẳng sẽ tặng, nhưng có thể giảm giá một chút.
Trầm Tuế Nhẫm cầm túi trữ vật lên, rồi đưa hết linh thạch cho nàng ta: "Túi này đã qua sử dụng mà sao còn mới tinh thế?"
Diêu Niểu Niểu thở dài rồi nhận hết linh thạch: "Không biết ngày mai có thể gặp sư tỷ và các sư thúc không. Đây là lần đầu tiên ta đi xa nhà lại phải mạo hiểm vào bí cảnh, nên hơi lo lắng một chút, may mắn là tu vi sắp đạt tới Luyện khí hậu kỳ."
Nàng ta nhắc nhở Trầm Tuế Nhẫm: "Ngươi nên tranh thủ nâng cao tu vi trước khi vào bí cảnh."