Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

9

Tôi đây là bị Tạ Từ Yến giam lỏng à?!

Tay bị trói, cửa cũng bị khóa trái…

Gai xương rồng

Tôi khó chịu ngồi lại xuống giường, mở miệng hỏi hệ thống:

"Hệ thống, có cách nào đưa tôi ra ngoài không?"

Không ngờ hệ thống lại hớn hở đáp lời:

"Ra ngoài làm gì! Ký chủ, cậu có biết chỉ số hắc hoá của Tạ Từ Yến đã giảm tận bốn mươi điểm không?!"

"Theo nghiên cứu của tôi, mỗi lần cậu tiếp cận anh ta, chỉ số hắc hóa sẽ giảm thêm một ít. Hiện tại thế giới đã không còn nguy cơ sụp đổ nữa!"

Tôi: "..."

Thế quái nào lại có cái thiết lập kỳ dị như này chứ?

Nói cách khác, nếu tôi rời khỏi Tạ Từ Yến, cậu ấy lại sẽ hóa điên lần nữa?

Xem ra tạm thời không thể rời đi được rồi.

Cơ thể vẫn còn nóng bừng, tôi đành chóng mặt nằm lại xuống giường.

Trước khi ra ngoài, Tạ Từ Yến có nói tôi bị người ta hạ thuốc.

Kỳ lạ, rốt cuộc đây là loại thuốc gì?

Khi hôn Tạ Từ Yến lúc nãy, cơn nóng trên người tôi lập tức dịu đi rất nhiều.

Nhưng ngay khi cậu ấy rời đi, cảm giác choáng váng lại dâng lên.

Khó chịu lăn qua lộn lại, tôi vô thức nhìn lên bức tranh treo trên tường.

Bức tranh đơn giản, chỉ là những đường nét đen trắng phác họa hình ảnh một thiếu niên.

Tôi lập tức bị thu hút.

Đây chính là bức tranh mà Tạ Từ Yến đã bỏ ra mười triệu để mua lại.

Cũng là món quà mà tám năm trước, tôi đã tùy tiện tặng cậu ấy.

Nó được bảo quản rất tốt, lồng trong khung tranh đắt tiền, dù đã nhiều năm nhưng vẫn sạch sẽ nguyên vẹn như ban đầu.

Nhìn qua cũng biết chủ nhân nâng niu nó đến mức nào.

Đúng lúc tôi đang xuất thần nhìn bức tranh, cửa phòng bỗng bị đẩy ra.

Tạ Từ Yến trở về.

Sắc mặt cậu ấy so với lúc đi ra còn kém hơn, trên người tràn đầy sát khí.

Tôi sững sờ—đã xảy ra chuyện gì vậy?

Tạ Từ Yến không nói không rằng, trực tiếp ngồi xuống cạnh tôi, một tay ôm chặt eo tôi—

Tôi hoảng hốt kêu lên: "Em làm gì thế... Ưm..."

Câu nói chưa dứt, một viên thuốc bất ngờ được nhét vào miệng tôi.

"Đừng cử động, đây là thuốc giải."

Tôi miễn cưỡng nuốt xuống, nhưng vẫn bán tín bán nghi.

Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, tôi nhíu chặt mày lại vì đau đớn.

Tạ Từ Yến để ý thấy tôi như vậy.

cậu ấy tận dụng lúc tôi không đề phòng, cúi xuống hôn lên môi tôi:

"Chị à, em sẽ giúp chị trung hòa một chút."

Cơ thể tôi lập tức cứng đờ.

Cho đến khi mùi rượu nhẹ nhàng thoảng qua, tôi mới giật mình đẩy cậu ấy ra:

"em uống rượu rồi?"

cậu ấy không trả lời.

Nhưng trong đôi mắt ấy lại bao phủ một lớp hơi nước mờ mịt, đang nhìn chằm chằm vào tôi không hề chớp mắt.

Như vực sâu vô đáy, quyến rũ người ta chìm đắm không thể thoát ra.

"Chị à, trước đây vì sao lại đối xử tốt với em như vậy?"

Câu hỏi đột ngột này khiến tôi đứng sững tại chỗ.

Nhưng Tạ Từ Yến vẫn tiếp tục nói một mình:

"Em đã nghĩ suốt tám năm, vẫn không hiểu được."

"Lúc em tệ nhất, chỉ có mình chị chọn ở bên cạnh em, bảo vệ em."

"Nhưng khi em trưởng thành, có thể bảo vệ chị rồi, chị lại lừa em rời xa..."

Giọng cậu ấyy cuối cùng có chút run rẩy.

"Chị chỉ thích nhìn thấy em thảm hại sao?"

Tạ Từ Yến lại một lần nữa lộ ra vẻ yếu đuối.

Cảnh tượng này chẳng khác gì khi tôi thấy cậu ấy ra đi vào năm đó.

Trái tim tôi không thể kìm chế, nó đột ngột rung lên dữ dội.

Có lẽ là do say rượu, Tạ Từ Yến nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng dụi mặt vào tay tôi, ngoan ngoãn như một con cún.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Dù sao cũng không sao. Chị có thể xem em là kẻ điên, hoặc là công cụ để giải trí, tôi chỉ cầu xin chị đừng rời xa em."

Đôi mắt cậu ấy đỏ hoe.

"Chị à, chị đến làm ơn thương hại em đi."

10

Có lẽ là tác dụng phụ của thuốc giải, trái tim tôi mềm nhũn, không thể chống cự được.

Tôi biết Tạ Từ Yến đã thích tôi từ tám năm trước.

Nhưng tôi không ngờ, tình yêu của cậu ấy lại kéo dài đến thế.

Sau tất cả những gì tôi đã phản bội cậu ấy, sau năm năm cô đơn, cậu ấy vẫn có thể yêu tôi như ngày nào.

Cảm giác chua xót tràn ngập trong lòng.

Giá như tôi không phải là người đi chinh phục cậu ấythì tốt biết mấy.

Nếu tôi có thể ở bên cậu ấytrong suốt năm năm qua, liệu cậu ấy có trở nên cực đoan, thiếu tự tin và lo lắng như vậy không?

Đêm nay, tôi không ngủ yên ổn.

Có thể là tác dụng của thuốc, hoặc có thể là do những ký ức, khiến mắt tôi ươn ướt.

Trong cơn mê mệt, tôi cảm giác như Tạ Từ Yến đang ôm tôi.

Cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu ấy, tôi có thể cảm thấy cậu ấy nhẹ nhàng vỗ về đầu tôi, khẽ thì thầm điều gì đó.

Giống như những gì tôi từng làm với cậu ấy.

Tôi nghe thấy cậu ấy nói: "Chị à, hy vọng sau này chị sẽ luôn có những giấc mơ đẹp."

Reng reng.

Âm thanh nhắc nhở vang lên trong đêm tối, thật chói tai.

Tôi cau mày, có chút khó chịu, tỉnh dậy khỏi giấc ngủ.

Tạ Từ Yến vẫn ngủ say.

Lông mi cậu ấy khép chặt, trong ánh trăng mờ ảo, gương mặt cậu ấy không khác gì cậu thiếu niên của tám năm trước.

Tôi nhẹ nhàng cử động để tắt điện thoại, sợ làm cậu ấy thức giấc.

Nhưng sau một hồi tìm kiếm, tôi nhận ra—âm thanh này đến từ hệ thống trong đầu tôi.

Hệ thống: "Đã nhận được yêu cầu trò chuyện từ người chơi,Tống Du. Cậu có muốn nghe không?"

Tôi im lặng.

Dù trước đó, Tống Dụ đã nắm tay tôi và nói rằng sẽ giúp tôi.

Nhưng ngay sau đó, tôi lại bị hạ thuốc.

Nếu không phải Tạ Từ Yến đưa tôi về nhà, e rằng bây giờ tôi đã bất tỉnh ở nơi nào đó rồi.

Mà trong suốt quá trình này, thứ duy nhất tôi uống là rượu do Tống Dụ đưa cho…

Tôi cẩn trọng đồng ý với lời đề nghị.

Bất kể cô ấy đang muốn làm gì, cứ tùy cơ ứng biến thôi.

"Chị Lâm Nguyện, tôi đã tìm ra cách rời khỏi đây rồi!"

Giọng nói ngọt ngào của Tống Dụ tràn đầy niềm vui, thậm chí có chút sắc bén.

Tôi sững người: "Rời khỏi? Ý cô là gì?"

"Tất nhiên là—" Tống Dụ khẽ cười: "Rời khỏi thế giới này, nơi chúng ta phải chinh phục mọi thứ."

"Nhưng… nếu thế giới này sụp đổ, chẳng phải chúng ta cũng sẽ bị xóa sổ sao?"

"Chính vì thế tôi đã tìm ra một cách để rời đi hoàn toàn, có thể cắt đứt liên kết với thế giới này. Tôi đợi cô ở số 36 đường Ngô Đồng!"

Còn chưa kịp trả lời, giọng nói của Tống Dụ đã ngắt.

Kết thúc cuộc gọi, tôi vẫn chưa thể hoàn hồn.

Số 36 đường Ngô Đồng…?

Đó là ngôi nhà tôi từng sống với Tạ Từ Yến!

Tống Dự hẹn tôi ở đó, rốt cuộc là muốn làm gì?

Cảm giác bất an khiến tim tôi đập loạn nhịp. Nhưng dù thế nào, tôi vẫn quyết định phải đến đường Ngô Đồng xem thử, sau đó nói rõ với Tống Dụ —

Tôi sẽ không quay về.

Tôi không muốn một lần nữa rời bỏ Tạ Từ Yến.

Nhìn người đàn ông bên cạnh đang say ngủ, tôi cố gắng nhẹ nhàng hơn, cẩn thận bước xuống lầu.

Bóng đêm bao trùm cả căn biệt thự, yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi xuống đất.

Tôi đi đến cửa chính, đặt tay lên tay nắm cửa—

"Chị."

Giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên sau lưng.

Tôi giật mình quay phắt lại.

Tạ Từ Yến, người vẫn còn nằm trên giường khi nãy, không biết từ lúc nào đã thức dậy. cậu ấy đứng tựa lười biếng vào lan can cầu thang, ánh mắt sâu thẳm dán chặt lên tôi, không hề chớp.

Trong đôi mắt cậu ấy là những cơn sóng ngầm cuồn cuộn, như báo hiệu một cơn giông bão sắp ập đến.

"Chị lại muốn rời khỏi em sao?"