Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi canh giờ, cứ cách hai tiếng lại đích thân gửi tin nhắn cho Phó Vu Sâm, từ chất vấn đến bất mãn, rồi lại quan tâm, cầu xin.
Thỉnh thoảng còn gọi vài cuộc điện thoại mà chắc chắn sẽ không được bắt máy.
Tóm lại là vẫn như mọi khi, duy trì hình tượng "chó l.i.ế.m tình thâm".
Cuối cùng, cấp dưới tôi phái đi theo Phó Vu Sâm đã gửi vài bức ảnh về.
Khi thấy chàng trai vừa xuống máy bay mang theo vẻ mặt cực kỳ mất kiên nhẫn, bẻ gãy thẻ sim điện thoại, tôi vẫn ngây người trong thoáng chốc.
Thực ra hồi nhỏ, chúng tôi cũng từng được xem là thanh mai trúc mã.
Bố mẹ hai bên đều bận rộn khởi nghiệp, lúc đó trong nhà không có tiền thuê bảo mẫu, nên tôi vừa mới học tiểu học đã phải trông nom Phó Vu Sâm mới vào mẫu giáo.
Lúc đó hắn cứ bám theo sau gọi tôi là chị.
Ngược lại là tôi, thấy hắn là một đứa trẻ con, không muốn bận tâm đến.
Cho đến một ngày, để cắt đuôi hắn, tôi cố tình nhảy ùm xuống biển.
Đối với lũ trẻ sinh sống ở làng chài thì đó là chuyện bình thường như cơm bữa, nhưng lại làm Phó Vu Sâm chưa đầy bốn tuổi sợ phát khiếp.
Khi thấy hắn loạng choạng chạy về phía biển sâu, đáy lòng tôi như bị một thứ gì đó mềm mại đ.â.m vào.
Sau đó, Phó Vu Sâm trở thành đàn em của tôi.
Tôi chỉ cho phép hắn gọi tôi là "chị gái", chỉ là không biết từ khi nào, tiếng "chị gái" này đã biến thành "bà cô già". Khuôn mặt từng dựa dẫm vào tôi cũng chuyển sang vẻ chán ghét.
Nhưng tôi cũng chỉ ngây người trong chốc lát.
Ngay sau đó, tôi thuận theo lẽ thường mà chuyển thêm năm trăm nghìn vào thẻ của Phó Vu Sâm.
Nếu cậu đã muốn, vậy thì cứ ở nước ngoài lâu hơn chút đi, Phó Vu Sâm.
Dù sao thì cậu ở càng lâu, tôi càng có thêm thời gian để thở, đồng thời xác suất tôi hoàn toàn đoạt được Phó thị cũng ngày càng lớn.
"Học được chưa? Tin nhắn anh gửi đi trước đó giọng điệu quá nhạt nhẽo, không phù hợp với hình tượng tôi yêu Phó Vu Sâm sâu đậm."
Tôi trả lại điện thoại cho trợ lý.
Hiện tại, nhiệm vụ chủ yếu trong công việc của anh ấy là giúp tôi theo đuổi Phó Vu Sâm.
"Vẫn là sếp... lợi hại." Trợ lý trưng ra vẻ mặt : “Tôi học được rồi.”.
Sau khi tôi họp liên tiếp suốt một tuần, lại giành được dự án đầu tư trung tâm thương mại ở phía Bắc thành phố.
Những kẻ cứng đầu chống đối tôi trong công ty lại giảm đi một phần ba.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Phó Vu Sâm ở tận bên kia đại dương, không hề hay biết về những biến động kỳ lạ trong công ty.
Nhưng ông cụ Phó hiển nhiên không thể ngồi yên được nữa.
Bị ảnh hưởng từ chuyện Phó Vu Sâm bỏ trốn khỏi hôn lễ hôm đó, trong quãng thời gian ngắn ông ta không thể thúc giục tôi giao quyền cho hắn nữa.
Để cứu vãn danh tiếng, ông ta đã để mắt đến điểm thi đại học của Phó Vu Sâm.
Phó Vu Sâm không hẳn là ngu, dù ba năm cấp ba hắn trốn học, không ngừng yêu đương, nhưng vì tôi đã tốn rất nhiều tiền mời gia sư, ngày ngày ân cần dạy bảo, trông chừng hắn học tập, nên thành tích của hắn chưa bao giờ rớt khỏi top 100 của khối.
Độ khó của kỳ thi đại học lần này không khác gì mấy so với lần thi thử thứ hai, dựa theo thành tích trước đó, việc Phó Vu Sâm đỗ vào một trường 985 hạng cuối là chuyện chắc như đinh đóng cột.
Đối với cậu ấm không lựa chọn đi du học như hắn thì thành tích đó đã có thể coi là xuất sắc rồi.
Trợ lý báo cáo với tôi rằng ông cụ Phó đã mua sẵn hot search và thủy quân cho Phó Vu Sâm, nhất định phải "mạ vàng" cho hắn danh hiệu cậu ấm thiên tài nhà hào môn "rốt cuộc ông trời đã đóng mất một cánh cửa của hắn", sau khi có điểm, để lót đường cho hắn sau này gia nhập vào công ty.
Nghe xong, tôi liền nhìn ngày tháng ở góc dưới bên phải màn hình máy tính.
Nghĩ ngợi một hồi, tôi nhập số báo danh của Phó Vu Sâm vào máy tính.
Chậc! Dù không lọt vào top 100 toàn thành phố, nhưng cũng coi được.
Trợ lý rất biết ý, chụp một bức ảnh màn hình điểm số ở bên cạnh, gửi cho Phó Vu Sâm đang ở Iceland xa xôi, kèm theo một lời khen ngợi cực kỳ khoa trương.
Tiến bộ rất nhiều, đáng được khen ngợi.
Phó Vu Sâm vẫn không trả lời.
Nhưng điện thoại cá nhân của tôi lại nhanh chóng reo lên.
Ở đầu dây bên kia, ông cụ Phó ho khan vài tiếng, giọng điệu ra lệnh: "Vu Sâm thi không tệ, nhưng còn thiếu hai điểm nữa mới vào được khoa Khoa học Máy tính của Đại học A, cháu hãy nghĩ cách giúp nó đi."
Nghĩ cách sao?
Tôi có thể nghĩ ra cách gì?
Giọng tôi mang theo tiếng thở dài: "Ông à, cậu ấy bảo cháu đừng quản bất cứ chuyện gì của cậu ấy nữa."
Ông cụ Phó "hừ" một tiếng: "Nó cáu kỉnh, cháu cũng muốn cáu kỉnh theo nó à?"
Ông ta liền cúp điện thoại, không nói thêm gì nữa, còn tự tin cho rằng tôi không thể nào mặc kệ Phó Vu Sâm ư?
Tôi cười chế giễu.
Sáng hôm sau, vừa mở điện thoại tôi đã thấy tin tức ngập tràn "Cậu chủ Phó thị thi đậu khoa Khoa học Máy tính Đại học A với thành tích thủ khoa" được quảng bá rầm rộ khắp nơi, không khỏi thở dài một hơi.
Đây là một trong số ít những lần tôi nói thật trong ngần ấy năm ở nhà họ Phó, nhưng lại chẳng ai tin.