Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Sau một vụ tai nạn xe hơi, đầu óc tôi bị chấn thương.

Tôi tưởng mình là tình nhân bí mật của tổng giám đốc phong lưu.

Là chim hoàng yến thay thế trong mối tình đau khổ với đại lão.

Là tiểu kiều thê mang bầu chạy trốn bị đại ca giang hồ ép buộc.

Nhưng thực tế tôi là: tiểu thư đài các chưa từng nếm trải khổ cực.

Trải nghiệm một phen, cảm giác cũng khá thú vị.

Chồng tôi - Tổng giám đốc Quý: "Cầu xin vợ yêu đừng chơi nữa, anh sắp bị em chơi cht rồi!"

 

Ân ái với Quý Thừa Trạch đến tận khuya, tôi mệt mỏi mặc lại quần áo.

Nghe thấy tiếng động, Quý Thừa Trạch mở mắt.

Anh nằm sấp để lộ nửa thân trên, lưng còn in hằn vết móng đỏ của tôi.

"Vợ yêu đi đâu thế?"

Giọng nói trầm khàn quyến rũ khó tả.

Tay tôi khựng lại, sau đó mặc đồ nhanh hơn.

"Em biết quy tắc của tổng giám đốc, tình nhân không được qua đêm."

Quý Thừa Trạch: "......"

"Giữa đêm hôm khuya khoắt này em định đi đâu?"

Tôi lười đáp lại.

Gã sát gái phong lưu này còn giả bộ ngây thơ với tôi sao? Coi tôi là tiểu cô nương ngây thơ ư?

"Tất nhiên là về nhà em, dù đó chỉ là một căn phòng tồi tàn..."

Ba từ "nhà trọ" chưa kịp thốt ra, tôi đã bị anh kéo mạnh lại giường hôn.

Nụ hôn bất ngờ như cơn bão khiến tôi choáng váng.

Mơ màng nghe thấy anh nói: "Lại định bỏ nhà đi? Xem ra vẫn chưa mệt lắm, tiếp tục đi."

Tôi đẩy anh nhưng chênh lệch thể lực quá lớn, trông như đang còn muốn chối từ.

Thôi kệ, tôi là tình nhân bí mật của anh, chẳng phải công dụng của tôi là thế sao?

Miễn anh trả tiền cứu người anh trai đang nằm ICU của tôi là được.

Tôi nhắm mắt cam chịu.

Ừm...

Phải công nhận, tay nghề của gã này khá tốt.

 

"Đêm qua ngủ ít, không ngủ thêm chút nữa?"

Quý Thừa Trạch thắt cà vạt, thấy tôi ngồi dậy liền cúi xuống hôn trán.

Tôi đẩy anh ra.

"Em còn phải đi làm."

"Anh đưa em đi."

"Không cần, đừng để người khác nhìn thấy, sẽ khó giải thích."

"?"

Anh véo má tôi: "Vợ yêu, em có vẻ hơi kỳ lạ."

Phải chăng anh gọi bất kỳ cô gái nào cũng thân mật như vậy?

Tôi nén nỗi chua xót, khóe miệng nhếch lên.

"Hừ, tổng giám đốc không cần quan tâm nhiều, chỉ cần trả đủ tiền là được."

Quý Thừa Trạch ngừng lại: "Em xin anh tiền?"

Tôi kinh ngạc: "Chẳng lẽ anh muốn ăn..."

"Vợ yêu ơi, em có thể hợp lý chút không? Tất cả thẻ của anh đều ở chỗ em rồi."

Anh rút ví da hàng hiệu từ túi áo.

Tôi mở ra, bên trong chỉ có 5 đồng...

Anh ta cố tình để ví trống để không trả tiền sao?

Tôi nghi ngờ nhìn anh.

Anh liếc đồng hồ, hôn tôi rồi vội vã rời đi.

Gai xương rồng

"Anh có cuộc họp, đi trước đây."

Tôi thở dài, may mà còn có công việc kiếm tiền.

Một tiếng sau, tôi đến tập đoàn Quý.

Không mang thẻ nhân viên nhưng không ai ngăn tôi.

Lên tầng cao nhất, tôi tìm chỗ ngồi nhưng không thấy.

"Xin lỗi, chỗ ngồi của tôi ở đâu ạ?"

Mọi người nhìn tôi chằm chằm.

Một nam trợ lý đứng dậy, thái độ cực kỳ cung kính.

"Chị muốn ngồi đâu? Chỗ đó gần văn phòng tổng giám đốc nhất, có thể giám sát từng cử động của tổng giám đốc."

Tôi: "......"

Tôi là thư ký, giám sát tổng giám đốc làm gì?

Có lẽ đây là sắp xếp của Quý Thừa Trạch.

Gần nhất để tiện làm chuyện đó.

Đồ lưu manh đa tình!

Tôi ngồi xuống, mở máy tính xem thị trường chứng khoán.

Đến trưa, Quý Thừa Trạch họp xong bước ra.

Anh mặc vest Ý cao cấp, phong thái quý tộc.

Không giống chút nào so với đêm qua.

Anh nhìn điện thoại rồi đột nhiên ngẩng lên nhìn tôi.

Mắt anh sáng lên, ra hiệu bảo tôi vào.

Tôi nhíu mày, miễn cưỡng đứng dậy.

 

Tôi vào phòng, khóa cửa, kéo rèm.

Bắt đầu cởi cúc áo.

Quý Thừa Trạch mắt tròn mắt dẹt: "Vợ yêu em..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tai anh đỏ ửng.

"Anh gọi em vào không phải để làm chuyện này sao?"

Tôi ngạc nhiên.

Anh lúng túng: "Thật... thật được sao?"

Tôi chớp mắt, anh lập tức bước tới như chó con ngoan ngoãn.

Tôi rút máy POS chặn anh lại.

"Trả tiền trước, lên xe sau."

Anh thất vọng: "Vợ yêu, em phá hỏng không khí quá."

Tôi biết chứ, tôi cố tình mà.

"Nếu tổng giám đốc không có tiền, em về trước."

Anh nhìn tôi cài lại cúc áo, mặt đỏ bừng.

Cuối cùng khi còn ba cúc, anh giữ tay tôi, lấy ra một thẻ ngân hàng.

"Đây là tiền riêng cuối cùng của anh, bạn bè cho vay đó. Em rút hết cũng được, nhưng đừng giận. Anh biết đàn ông có tiền sẽ hư, nhưng em cũng đừng lấy hết..."

Tôi không hiểu anh lảm nhảm gì.

Lấy thẻ rút hết 75 triệu.

Còn thiếu 5 triệu nữa mới đủ tiền phẫu thuật.

Đúng là sáng nay nói dối không có tiền!

Trong lúc tôi rút tiền, anh kiểm tra lại khóa cửa.

Quay lại, anh thở gấp.

Dù đã gần 30 tuổi, lúc này lại như trai trẻ.

"Vợ yêu... thật sự được sao?"

Tôi đáp ngay: "Chẳng phải em chỉ là đồ chơi của anh sao?"

Cả phòng im phăng phắc.

Mặt anh tối sầm, giọng lạnh băng:

"Vợ yêu, ngoan, nói cho anh biết ai dám nói với em như vậy."

4

"Chẳng phải lúc nào cũng vậy sao?"

Tôi khẽ thốt lên.

Anh ấy vốn luôn dịu dàng, đôi mắt đào hoa lúc nào cũng phảng phất vẻ phong lưu.

Đột nhiên trở mặt lạnh lùng như thế này có lẽ là lần đầu tiên, tôi hơi sợ.

"Anh cho em tiền, em báo đáp anh, chẳng phải rất công bằng sao?" Tôi bổ sung.

Anh nhíu mày, như chợt nhận ra điều gì: "Em thiếu tiền?"

Tôi gật đầu, chẳng phải rõ ràng rồi sao?

"Thiếu bao nhiêu, nói thẳng đi."

"Năm ngàn..."

"Năm triệu à? Đợi anh vài tiếng."

Anh lập tức bấm điện thoại.

Tôi vội kéo tay anh: "Là năm ngàn đồng thôi."

Nghe xong, dù số tiền ít hơn nhưng mặt anh càng nghiêm túc.

"Vợ yêu, thành thật nói với anh, phải công ty của bố vợ gặp vấn đề rồi?"

Tôi lắc đầu, nhà tôi toàn dân thường, làm gì có công ty.

Quý Thừa Trạch có vẻ không tin, cũng không định tiếp tục nữa, bảo tôi về chỗ ngồi nghỉ ngơi rồi bắt đầu gọi điện liên tục.

Tôi nhìn số dư bảy mươi lăm triệu, phân vân không biết có nên trả lại không.

Nhưng đêm qua mấy lần rồi...

Tôi xoa eo đau nhức, số tiền trong tay bỗng trở nên xứng đáng.

Nhưng đây không phải cách lâu dài.

Cấp bách nhất vẫn là kiếm thêm tiền.

Nhìn màn hình chứng khoán, tôi đột nhiên có hứng.

Tối đó, trên du thuyền sang trọng, tôi tháp tùng Quý Thừa Trạch dự tiệc.

Ánh đèn màu, trai xinh gái đẹp, âm nhạc sôi động, biển xanh thẳm cùng không khí lãng mạn khiến lòng người say đắm.

Xuống xe, Quý Thừa Trạch còn nói thấy tôi buồn mấy ngày nay nên bảo tôi vui chơi.

Lúc đầu tôi còn khinh thường.

Ai gặp anh cũng chào, rõ ràng anh mới là khách quen, đúng là muốn tự mình giải trí.

Hai tiếng sau, tôi nhập cuộc, nhảy nhiệt tình cùng người mẫu body 6 múi.

Quý Thừa Trạch ngồi góc phòng, ánh mắt uất ức nhìn tôi.

Điện thoại trong túi rung lên, giọng anh lạnh băng:

"Dám để hắn ta ôm eo, anh sẽ bảo người c.h.ặ.t t.a.y hắn."

Nhìn bàn tay người mẫu đang giơ ra, tôi vội chạy về phía anh.

"Đừng giận mà."

Tôi uống cạn ly rượu trước mặt anh, say khướt dựa vào người.

Chỉ một ngày, tôi nhận ra mình đã phụ thuộc vào vị tổng tài phong lưu này.

Dù anh không cưới một tiểu thư ký như tôi, nhưng tim tôi vẫn rung động...

Tôi buồn bã, nhưng anh hiểu nhầm.

"Về bên anh khiến em khó chịu thế sao?"

Ánh mắt anh tối tăm khó hiểu.

Bỗng anh kéo tôi ngồi lên đùi, tay nắm sau gáy tôi, hôn mãnh liệt.

Nụ hôn mang đầy sự trừng phạt.

Hơi thở nồng nàn, vị tanh của m.á.u lan trong miệng, đến khi tôi sắp ngạt thở anh mới buông.

"Thẩm Ninh, nhớ rõ thân phận của em..."

Giọng anh trầm ấm pha chút dỗ dành.

Rồi anh thêm: "Em là vợ anh."

Tôi chóng mặt, gật đầu mơ màng rồi thiếp đi.

Trước khi ngủ hẳn, tôi như nghe thấy giọng anh gọi lo lắng.