Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Phong phong ca ca?"
"Gọi ca ca vô dụng."
"Vậy... chồng?"
"Cũng không được."
Gai xương rồng
... Về sau, sự phát triển của sự việc càng lúc càng không thể kiểm soát.
"Tần Phong, anh hỗn đản."
"Ừ, anh là."
Sáng tỉnh dậy, khóe miệng bị cắn rách, hổ khẩu còn đỏ, bàn tay cầm điện thoại hơi mỏi.
"Đàn ông!"
"Khai thật đi, là ai?"
"Toqa quen không?"
"Đi sướng rồi?"
"Đối phương đã hủy"
"Đối phương đã hủy"
"Đối phương đã hủy"
"Sao không trả lời tin tức tôi, tình cảm nhạt rồi à?"
"Tối nay họp lớp, cậu xong đời."
"Hừ, đàn bà."
"Tốt nhất nghĩ kỹ cách giải thích với tao."
Xong, đã có thể tưởng tượng cảnh tối nay bị Trần Dịch Văn đè xuống đất chất vấn.
Đi cùng Tần Phong, chỉ khiến kết quả trở nên tồi tệ hơn.
Tôi tự thu dọn xong, lái xe đến khách sạn đã đặt.
Có rất nhiều bạn học cấp ba, từ sau khi tốt nghiệp đã không gặp lại.
Dựa vào trí nhớ năm đó ghép nối tên họ.
"Đường Hi, đến nhanh."
Trần Dịch Văn đến sớm, ngồi trên sofa vẫy tay với tôi.
Vừa đi đến, đã bị cô ấy dùng điện thoại chống cằm: "Nhanh nói là ai!"
"Còn có thể là ai chứ? Tần Phong thôi."
"Tao biết ngay là hắn, hồi đó bảo mày đưa thư tình, đưa xong hắn liền gửi QQ cho tao, nói có cô gái thích. Nhưng tao nghĩ đi nghĩ lại, người gần gũi với hắn chỉ có mày."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Tốt quá, khi nào cưới?"
"Còn sớm."
Tần Phong cũng đến, xung quanh anh có rất nhiều người, đa phần đang nói chuyện hợp tác dự án.
Trần Dịch Văn đột nhiên áp sát, nhìn chằm chằm môi tôi, lại nhìn Tần Phong trong đám đông.
"Hai người tối qua khá lén lút."
Nói đến cái này, tôi liền tức: "Còn không phải do Nam Bồ Tát của mày hại."
"Xin lỗi nha."
Nhưng trong mắt cô đầy trêu chọc, không một chút thành ý xin lỗi.
Trần Dịch Văn mắt tinh thấy Tần Phong đi đến: "Ồ, bạn Tần bây giờ không xong, đã dụ được tiểu mỹ nữ nhà tao rồi ha."
"Luôn là của nhà em, sao thành của chị rồi?"
Trần Dịch Văn nghe vậy đảo mắt: "Chỗ này tao không ở nổi."
Lớp trưởng bưng rượu đến gần: "Cái gì? Các người ở cùng nhau rồi!"
"Ừ."
...
Kết quả sau khi họp lớp kết thúc, truyền đến tai tôi đã biến thành "Đường Hi có thai rồi, bố đứa bé là Tần Phong."
Tôi phục rồi, tin đồn này là như vậy mà ra.
Tắm rửa xong, thấy Tần Phong ngồi trên giường nhìn chằm chằm tôi, bên cạnh là một chồng giấy trắng dày.
Tôi vừa lau mặt vừa đi đến: "Sao thế?"
Anh lật từng tờ ra bày tốt: "Tính sổ đi, tiểu hỗn đản. Chỉ riêng công khai trên vòng bạn bè đã có 15 người, em cũng khá lắm."
Chuyện lớn không ổn, quên chặn Tần Phong.
Không đúng, hồi đó là cố ý cho anh xem mới đăng vòng bạn bè.
Đến lúc chết, vẫn còn ngoan cố: "Vậy thì sao? Em không tin anh chưa yêu."
Anh cúi đầu, hơi ủy khuất: "Ừ, không có."
Phụt, tôi cào cằm anh: "Ổn rồi, tay còn chưa nắm."
"Ừ, anh biết, anh có WeChat bạn cùng phòng em."
"Hả???"
"Anh còn đi vài lần, mỗi lần tranh biện của em anh đều đi xem."
Tần Phong, rốt cuộc anh còn bao nhiêu bất ngờ, là trẫm không biết.
(Hết phần chính)