Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Anh đi đi, trong lòng em hơi khó chịu, muốn ở một mình một lúc."

Nghe tiếng bước chân rời xa tôi, cửa phòng khép lại mang theo một luồng gió.

Gai xương rồng

Tôi tức giận ngồi bật dậy từ chăn.

"Này, bảo đi thì thật sự đi? A…"

A còn chưa thốt ra, đã dừng lại.

Đối mặt với đôi mắt đầy cười của Tần Phong, anh đang khoanh tay đứng sau cửa.

Tần Phong vứt dép, lao lên giường tôi, cùng với chăn quấn chặt lấy tôi: "Tiểu hỗn đản, anh không đợi nổi em nữa rồi, lề mề thế.

"Trước đó lén lút lừa anh lâu như vậy, không có kết quả, vỗ m.ô.n.g là đi.

"Đêm qua dùng xong anh là vứt, em tưởng anh là gì, đồ chơi nhỏ sao?"

Tôi không có chút khí thế nào, nhưng vẫn cãi: "Em không có."

Tần Phong tức giận véo má tôi: "Còn không có, em im miệng đi. Em thi xong đại học lén hôn anh xong, quay đầu là đi học Đại học A là ý gì?"

Tôi lập tức nắm được trọng điểm: "Anh lại đang tỉnh? Vậy sao anh không nói?"

Tôi biết để ở lại Bắc Thành, cả năm cuối cấp ba anh đều học khép kín, ngay cả giây trước vào trường thi vẫn đang cố gắng đọc sách.

Trên xe chúng tôi về nhà sau khi thi xong, anh mới ngủ thiếp đi trên vai tôi.

Nhìn dung nhan khi ngủ của anh, tôi không nhịn được cám dỗ, đã dựa vào hôn trộm một cái, nhưng chỉ một cái thôi.

"Anh không phải sợ em thấy anh xấu hổ à, cô gái mỏng mặt, hơn nữa lúc đó anh cũng ngại mà!"

"Anh ngại cái lông tơ à?"

Anh như ngồi xổm tê chân, đứng dậy xoa xoa chân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Giây tiếp theo, kéo chăn chui vào.

"Anh xuống đi."

"Không, lát nữa tiểu hỗn đản lại trốn mất, lần này không biết lại là mấy năm."

Như bị anh vạch trần, tôi cúi đầu không nói.

Cằm bị nhẹ nhàng nâng lên: "Vậy bây giờ em có thể nói cho anh biết tại sao lại bỏ chạy nữa không? Cô bé Lọ Lem."

"Phùng Lệ, cô ấy rất xinh, cũng rất hợp với anh."

Bên tai là tiếng cười của Tần Phong, tôi hơi không vui, đá anh một cái thật mạnh.

"Anh cố ý đấy, vốn là học tỷ đề nghị đến nhà anh diễn một vở.

"Nhưng này? Anh sợ người nào đó trực tiếp tức giận không thèm anh nữa, nên chỉ kích thích một chút, quả nhiên rất hữu hiệu."

Nghe vậy, tôi giơ tay ra vặn mạnh thịt eo anh.

Anh cũng không giận, nhẹ nhàng véo tai tôi: "Hết giận chưa? Không thì không biết đến khi nào mới dụ được tiểu hỗn đản về nhà."

"Chưa."

Khe cửa mở to dần, rồi bố mẹ tôi loạng choạng xông vào.

"Cái đó, tiểu Đường à, cơm chín chưa? Đói cht rồi."

Nhìn thấy mẹ tôi vặn tay bố xoay ra ngoài, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

"Lão Tần à, đoán xem nào?"

"Thành công rồi!"

"Dự án khu xanh gì chứ, cái đầu heo của anh."