Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Mẹ tôi có một cuốn sổ da ghi lại tất cả những người phụ nữ mà bố bao nuôi ở bên ngoài.

Nổi bật nhất chính là Dì Nguỵ.

Nét chữ đẹp đẽ của mẹ ghi chú rằng: Con gái yêu dấu, đây là món đồ chơi nhỏ mẹ để lại cho con, hãy tận hưởng cuộc sống này thật vui vẻ nhé.

Sau khi mẹ mất, người phụ nữ đó y như ruồi nhặng bay vào cuộc đời tôi.

Đã bị tôi từng chút tiễn xuống địa ngục.

—-

1

Mẹ tôi sức khỏe không tốt, năm tôi mười một tuổi, mẹ đã qua đời.

Căn bệnh của mẹ tôi, một nửa là do mệt mỏi, một nửa là do tức giận - hay nói đúng hơn, là do bị nguyền rủa.

Khi mẹ tôi đang vật lộn trên ranh giới sự sống và cái ch*t, bên ngoài đã có một hàng người bằng một đội bóng đá xếp hàng chờ để làm mẹ kế của tôi.

Đặc biệt là người phụ nữ mà bố tôi nuôi dưỡng nhiều năm, Ngụy Dao. Ngày nào bà ta cũng đến phòng bệnh một lần, xem mẹ tôi đã ch*t hay chưa.

Tôi tức đến phát khóc, còn mẹ tôi thì vẫn bình tĩnh, sau một trận ho dữ dội, thậm chí còn có tâm trạng trêu chọc: "Bố con đẹp trai, lại là một lãnh đạo không lớn không nhỏ, sự nghiệp đang trên đà thăng tiến. Thăng quan phát tài vợ lại sắp ch*t, đàn ông như vậy đương nhiên được nhiều người săn đón."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi không thích mẹ nói như vậy, vừa khóc vừa giậm chân ăn vạ.

Mẹ đưa cánh tay gầy guộc ra ôm tôi, đưa cho tôi một cuốn sổ tay da màu đen, cười nói: "Kiều Kiều, người phụ nữ này là món đồ chơi nhỏ mẹ để lại cho con. Con cầm cuốn sổ tay này, sau này dù mẹ có còn hay không, thì người phụ nữ đó cũng không thể làm gì được gì, không ai có thể trở thành mẹ mới của con được."

"Tất cả bọn họ đều sẽ là quân cờ của con, hãy tận hưởng cuộc sống này một cách trọn vẹn, Cá Sấu nhỏ của mẹ." - Đó là câu nói cuối cùng mẹ để lại cho tôi.

2

Vừa xong tang lễ, Ngụy Dao đã lấy lý do chăm sóc cuộc sống của hai cha con tôi mà chuyển đến nhà tôi.

Người phụ nữ đó lừ a tôi còn nhỏ, ngang nhiên vào nhà tôi.

Tôi lạnh lùng nhìn bà ta như một bà chủ nhà, loay hoay với đủ thứ, trong lòng tôi lại tràn đầy những ác ý.

Nhưng mẹ tôi từ nhỏ đã dạy tôi rằng trẻ con nên có lòng tốt, đặc biệt là con gái, đừng vì những cảm xúc nhỏ nhặt mà mất đi khí chất của một tiểu thư khuê các.

Tôi luôn tỏ ra điên rồ và cay nghiệt ở bên ngoài, nhưng ở nhà lại ngoan ngoãn nghe lời. Tôi cho rằng dù mẹ không còn nữa, tôi cũng không thể coi thường lời dạy của mẹ, nên cố gắng kiềm chế biểu cảm, bình tĩnh chấp nhận Ngụy Dao.

Bà ta rất hài lòng, đêm khuya gọi điện cho bố mẹ còn nói: "Nếu con bé này vẫn luôn ngoan ngoãn như vậy, ngoan ngoãn coi con là mẹ, con có thể cân nhắc không để Chấn Giang đuổi nó đi. Đợi nó lớn thêm chút nữa, con sẽ không cho nó đi học nữa mà gả nó cho đứa con trai ngốc nghếch của anh trai, coi như cũng tiết kiệm được một khoản tiề n sính lễ cho anh trai chị dâu rồi."

😁

Tôi đứng ngoài cửa nghe thấy những lời này, suýt cười thành tiếng.

Con đường của bà còn rất dài, còn chưa đến đích đã muốn làm mẹ kế tôi. Bà ta cũng không nghĩ lại bản thân bà ta có xứng hay không.

Tôi để bà ta ở lại nơi này cũng không phải để cho bà ta hưởng phúc.