Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi chúng tôi và xe cứu thương đến nơi thì chị gái tôi đã nằm bất tỉnh trong vũng máu, còn Kiều Kiều thì bị m.á.u của chị gái tôi thấm đ*m toàn thân, sợ đến mức mắc chứng chướng ngại tâm lý.
Không ai biết được lúc đó chị gái tôi đã khó khăn như thế nào, mất đi đứa con trai, nhận ra bộ mặt thật của chồng, thân thể còn chưa kịp hồi phục đã phải đưa con gái đi khắp nơi cầu y hỏi thuốc. Mà lúc đó, ả đàn bà kia lại có th*i!"
Giọng mợ tôi trở nên cay nghiệt: "Chồng tôi còn trẻ, không nuốt trôi cục tức này được, xin nghỉ phép về nhà tìm ả ta lý luận, ả ta lấy cớ có th*i, nói chồng tôi đánh ả ta, làm ầm ĩ đến tận đồn công an."
10
Tôi nghe mẹ kể, cậu tôi là con trai của chiến hữu ông ngoại tôi, vì không có ai nuôi dạy nên từ nhỏ đã bị đ*m côn đồ ngoài phố lôi kéo trở thành một tên du côn. Ông ngoại tôi nhận nuôi cậu, giúp cậu trở nên đứng đắn hơn nhiều, nhưng bản tính hung bạo khó mà thay đổi, sau khi kết hôn vẫn không kiềm chế được, nên ông ngoại tôi lại đưa cậu đi bộ đội.
Quân đội là một lò luyện, có thể uốn nắn được mọi kẻ ngang tàng.
Mẹ tôi chăm sóc cậu tôi từ khi cậu về nhà, đứa em trai bé bỏng của mẹ nếu vì đánh phụ nữ có th*i mà vào đồn công an, sự nghiệp sẽ bị hủy hoại, làm sao mẹ tôi không tức giận cho được?
Dì bạn gái dữ dằn cũng tỏ ra tò mò: "Chồng cô vào đồn công an rồi sao lại toàn thân trở ra được?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mợ tôi kể: "Là chị gái tôi, từ Thượng Hải vội vã trở về, một cái tát giáng vào mặt chồng tôi, sau đó lại đích thân đưa ả đàn bà kia đi khám dưới sự chứng kiến của công an, để đ*m bảo rằng ả ta không bị thương và đứa trẻ vẫn ổn, như vậy mới có thể xoa dịu sự việc. Mà từ đầu đến cuối, anh rể đẹp trai của tôi vẫn không hề lộ mặt."
"Nhưng ả đàn bà kia đâu có con?"
Mợ tôi cười lạnh: "Là do ông trời có mắt, ả đàn bà đó tưởng đã đè bẹp chị gái tôi, cảm thấy mình không thể đắc ý hơn được nữa, kiêu ngạo đến mức không thể ngồi yên ở nhà, muốn tạo cho anh rể tôi một bất ngờ, không nói với ai, lén lên xe khách đường dài đến thành phố nơi anh rể tôi công tác, trên đường xóc nảy, ả ta đã sảy th*i."
Mợ tôi nói, sau lần sảy th*i đó, Ngụy Dao không còn mang th*i được nữa. Mợ tôi còn nói, bà ta rất thông minh, chỉ dựa vào chút thương hại của người đàn ông đó, mà trong số rất nhiều đóa hoa bên ngoài kia, ba ta vẫn vững vàng ở vị trí số một cho đến tận bây giờ.
Tuy nhiên, đó không phải là điều tôi quan tâm, điều khiến tôi để ý hơn là hóa ra tôi bị chướng ngại tâm lý.
😁
Tôi thực sự không nhớ chuyện gì đã xảy ra trước năm tuổi và cũng như chuyện vùng vẫy trong cơn ác mộng chìm trong vũng m.á.u như bùn lầy mà sụp đổ.
Vì vậy, mẹ tôi vẫn gọi tôi là "Cá Sấu Nhỏ", bà nói với tôi rằng bùn lầy và vũng m.á.u không đáng sợ, ngay cả trong môi trường kinh tởm như vậy, vẫn có những sinh vật sống tốt, thậm chí trở thành bá chủ.
Bá chủ ư… Trái tim điên loạn của tôi như một con cá sấu lặng lẽ chui ra khỏi vũng bùn, để lộ đôi mắt vàng đen.
Tôi không phải là bá chủ sao? Không chỉ ở độ tuổi thiếu hiểu biết, nếu tôi phát bệnh, g.i.ế.c người còn không phạm pháp.