Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không có gì không ổn.” Sở Uyên lấy lại tinh thần, cố gắng đè nén cảm giác khó chịu xuống, cười nhạt nói: “Mọi thứ đều nằm trong quỹ đạo.”

Đúng vậy, không hề chệch hướng.

Đều nằm trong tầm kiểm soát.

Dù sao đi nữa, cũng đã thoát khỏi người mà mình muốn thoát ly, không phải sao?

Việc tiếp theo phải làm, chỉ có tiếp tục tiến về phía trước.

Đừng quay đầu lại.

Triệu Viện cho rằng anh đang có tâm trạng tốt, liền thăm dò: “A Uyên, Tống Thiên Thiên c.h.ế.t như thế nào vậy?”

“Tôi không muốn nhắc lại nữa.” Khóe môi Sở Uyên kéo thẳng, sắc mặt trở nên u ám.

Dù nụ cười nhạt nhòa ban đầu, cũng không có chút ý cười nào.

Triệu Viện nhớ lại, A Uyên vô tình nhắc đến việc anh và Tống Thiên Thiên đã quen biết hai mươi năm, nếu đúng là anh ta ra tay…

Ít nhiều gì cũng sẽ cảm thấy áy náy thôi.

Lúc đầu khi biết họ ở bên nhau lâu đến vậy, Triệu Viện còn lo lắng địa vị của Tống Thiên Thiên là bất khả xâm phạm.

Sau khi gặp mặt rồi thì hoàn toàn không còn cảm giác nguy hiểm nữa.

Tống Thiên Thiên tầm thường vô vị, chẳng qua chỉ chiếm được lợi thế về thời gian.

Quen biết nhau khi còn khó khăn, cùng nhau trải qua cảnh nghèo hèn, còn về việc nắm tay đến bạc đầu, thì không liên quan gì đến cô ta nữa rồi.

Triệu Viện cũng không ngây thơ đến mức nghĩ rằng Sở Uyên yêu mình thật lòng.

Cô biết người đàn ông này nhìn trúng gia thế của cô.

Nhưng không sao cả, trong số rất nhiều thiên kim, anh ta lại chỉ chọn mình cô.

Hơn nữa, anh ta còn sẵn sàng làm Tống Thiên Thiên mất mặt trước mọi người, giật phăng chiếc nhẫn rẻ tiền đó ra.

Nghĩ vậy, cô rút từ trong túi xách ra bản sao bệnh án.

A Uyên xem xong chắc sẽ thấy nhẹ nhõm thôi, dù sao Tống Thiên Thiên vốn dĩ cũng không sống được bao lâu nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Anh xem cái này đi, tôi vô tình có được.”

Sở Uyên thờ ơ liếc nhìn qua, rồi ánh mắt anh đọng lại, lòng chìm thẳng xuống.

Chữ viết trên đó không bay bổng như chữ của bác sĩ thông thường, từng chữ từng câu đều rất dễ nhận biết, nhưng lại là một đống thuật ngữ chuyên môn khiến người ta mơ hồ.

“Dựa trên kết quả cộng hưởng từ và các bài kiểm tra đánh giá, cùng với phân tích tất cả kết quả xét nghiệm, protein bất thường đã cản trở kết cấu vỏ não của bệnh nhân, ảnh hưởng đến tế bào não… chẩn đoán xác định là bệnh Alzheimer.”

Chữ ký của bác sĩ điều trị là Từ Thư Diệc.

Bỗng nhiên nhớ lại lời tự giới thiệu của Từ Thư Diệc hôm đó –

“Tôi là bác sĩ, bác sĩ của Tống Thiên Thiên. Tôi không ngờ mình lại phải giới thiệu bản thân với anh trong hoàn cảnh này.”

Tay Sở Uyên cầm bệnh án bắt đầu run rẩy, cho đến tận lúc này anh mới hiểu ý của Từ Thư Diệc.

Là một người chồng, anh ta không ở bên cạnh người vợ bệnh tật của mình, thậm chí ngay cả khi gặp bác sĩ điều trị của cô ấy, cũng là ở một nơi như vậy…

Nhìn lại ngày tháng trên bệnh án, Sở Uyên tỉ mỉ hồi tưởng, nhờ trí nhớ siêu phàm, anh ta nhớ lại chính từ ngày đó, Tống Thiên Thiên bắt đầu trở nên bất thường.

Ví dụ như đêm đó là lần đầu tiên cô ấy chủ động, khao khát có một đứa con.

“Em làm sao biết được?”

Triệu Viện thấy anh ta vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt thường ngày, không nhìn ra hỉ nộ, nhưng nghĩ rằng anh ta đang thoải mái, cô liền xích lại gần, vòng tay ôm cổ anh ta, nũng nịu như thể đang khoe công.

“Lần Tống Thiên Thiên ngã xuống hồ bơi ấy, mấy ngày sau cô ta lại đến đó, còn chất vấn tôi vì sao lại cho cô ta leo cây! Anh thấy có buồn cười không? Sau này tôi thấy có gì đó không ổn, liền đi điều tra, kết quả cô ta đúng là không ổn thật! Tôi đã tìm hiểu rồi, căn bệnh đó đến giai đoạn cuối thì không thể tự lo được cho bản thân nữa đâu, Tống Thiên Thiên coi như cũng sớm được giải thoát.”

Dù có thể thuê người chăm sóc, nhưng có một người vợ như vậy mà truyền ra ngoài cũng thật mất mặt.

Triệu Viện đắc ý cười một tiếng, đôi môi đỏ mọng kề sát tai anh ta, cười nói: “A Uyên, chúng ta có nên đi ăn mừng không, sớm ngày vứt bỏ được cái gánh nặng này rồi?”

Ngay giây tiếp theo, cô ta bị một lực mạnh tóm lấy và đẩy ra thật mạnh.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Sở Uyên bóp cổ cô ta, gương mặt lạnh lùng ánh lên vẻ dữ tợn, gằn giọng: “Cô tại sao không nói cho tôi biết!”

Triệu Viện mặt đỏ bừng, không ngừng đập vào bàn tay siết chặt như gọng kìm của anh ta.

Không khí trong phổi nhanh chóng bị ép ra, trước mắt cô ta tối sầm từng cơn, đen sì, thiếu oxy khiến mặt cô ta từ đỏ chuyển sang trắng, rồi lại tím tái.

Cô ta không thể ngờ Sở Uyên lại phản ứng như vậy!

Trước đây làm sao nhìn ra được anh ta có dù chỉ một chút bận tâm đến Tống Thiên Thiên!