Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi ích kỷ muốn trên thế gian này có một người thân thiết với tôi, mãi mãi bầu bạn cùng một người thân thiết khác.
Có lẽ không lâu sau anh ấy sẽ quên tôi, vị trí vợ của anh ấy sẽ được thay bằng một khuôn mặt khác.
Trong cuộc đời mà tôi không thể tham gia tiếp theo của anh ấy, chỉ cần có một chút sự tồn tại thôi là đủ rồi.”
“Cô gái ngốc này lại ngây ngô rồi.” Đôi mắt đỏ hoe của Sở Uyên thoáng hiện vẻ buồn cười, “Em đâu phải không biết, trí nhớ của tôi tốt lắm mà…”
Cô ấy đã khắc sâu dấu vết đến tận xương tủy trong cuộc đời anh.
Anh chưa từng nghĩ đến việc để cô ấy “ra đi”, anh nghĩ, ngay cả khi chia tay, cô ấy cũng phải ở dưới sự che chở của anh.
Thế nhưng cô ấy lại ra đi đột ngột như vậy, không cho anh chút chuẩn bị nào.
“Thiên Thiên, em có quay về không? Nghe nói vào đêm thất đầu tiên, linh hồn sẽ về nhà thăm. Đêm đó em có về không?”
“Em về mà tôi không có ở nhà. Có phải em cũng không muốn gặp lại tôi nữa? Chắc hẳn em đã thất vọng về tôi cùng cực rồi.”
“Em hiền lành đến vậy, gặp tôi, vì tôi mà thay đổi vận mệnh, em có hối hận không? Có nghi ngờ rằng sự hy sinh đó có đáng giá không?”
“Em luôn nói mình ngốc, nói cảm ơn tôi vì đã vun đắp cho gia đình này. Cô gái ngốc, tôi đã nói với em chưa, chính em đã cho tôi một mái nhà.”
Sở Uyên cứ thế tự độc thoại với không khí.
Anh từ nhỏ đã không biết “cô độc” là gì, anh tự cho rằng mình không cần bất cứ ai, từ khi sinh ra đến khi c.h.ế.t đi đều có thể một mình.
Giờ phút này, một cảm giác trống rỗng sâu sắc lan tràn trong lòng, cùng với sự hoang mang vô định không rõ về phía trước.
Những năm tháng dài hai người bầu bạn, những điều đã trải qua chỉ còn một người nhớ, từ nay về sau anh ấy còn phải tự mình đi hết con đường này.
Trang tiếp bất chợt chuyển sang, Tống Thiên Thiên viết về việc muốn quay về Nhất Tâm.
“Tôi đã hỏi thăm, những căn nhà của Viện phúc lợi Nhất Tâm đều đã bị phá dỡ, sau khi mẹ viện trưởng qua đời, album ảnh bà ấy sưu tập cũng bị cháy rụi.
Thật tiếc là khi tôi rời khỏi khu Green Axis đã không mang theo một tấm nào.
Dấu vết cuộc sống của tôi và A Uyên khi còn nhỏ, không còn một chút nào.
Chỉ còn tồn tại trong ký ức thôi.
Không, tôi là một người không có ký ức, không có tương lai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thời gian trôi qua, không lâu sau khi trở về nhà họ Sở, mẹ viện trưởng qua đời, các cô nhi của viện phúc lợi được chuyển sang một viện phúc lợi lớn khác, Nhất Tâm cũng không còn tồn tại.
Đọc đến đây, có vết nước “tí tách” rơi xuống những dòng chữ này.
Sở Uyên vội đẩy cuốn sổ ra, luống cuống dùng tay áo lau đi, nhưng vẫn bị nhòe một chút.
Cuốn nhật ký này được coi là hồi ký của Tống Thiên Thiên.
Cô ấy rất cố gắng ghi lại những chuyện xưa, nhưng thỉnh thoảng vẫn không kìm được mà xen lẫn sự bộc lộ cảm xúc, chỉ là những dòng chữ ngắn ngủi bất chợt.
“Ghen tuông, hoang tưởng… đây đâu phải là những triệu chứng chỉ xuất hiện sau khi mắc bệnh Alzheimer.”
“Có rất nhiều chuyện tôi muốn quên đi, có lẽ mắc căn bệnh này cũng không tệ đến thế.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Dù sao thì cuộc đời này cũng chỉ đến vậy thôi. Dù sao thì cũng sẽ quên hết.”
Sở Uyên cuối cùng cũng không kìm được mà nức nở, đau khổ đến mức giống như một con thú cùng đường.
Sai rồi, sai rồi.
Cuộc đời anh sẽ không bao giờ có một Tống Thiên Thiên thứ hai nữa, không thể thay thế, không thể sao chép,
Thật cô độc làm sao.
Nhận thức này đến quá muộn màng.
Tống Thiên Thiên bình thường đến vậy, có thể thấy ở bất cứ đâu, thấy ở bất cứ đâu đến mức anh đã xem nhẹ cô ấy, như không khí cũng ở khắp mọi nơi.
Và điều khiến người ta tuyệt vọng nhất là, chính anh mới là kẻ đã hại c.h.ế.t cô ấy.
Trái tim như bị đ.â.m một nhát rồi lại một nhát, biến dạng đến không nhận ra hình dạng ban đầu, trong lồng n.g.ự.c chỉ còn lại một đống m.á.u thịt nát bươm.
Bên tai đột nhiên vang lên tiếng cười nói của cô: “A Uyên, em ngốc quá, chẳng làm được gì tốt cả, anh có ghét bỏ em không?”
Sở Uyên “bật” dậy, hoảng loạn tìm kiếm khắp phòng.
Khắp nơi đều trống rỗng, giống như trái tim anh, đã ngừng đập trong lồng ngực.
Đêm đó, Sở Uyên ngủ lại ở đây.
Anh tưởng mình sẽ mất ngủ, nhưng vừa chạm vào gối, như thể bị bao bọc bởi hơi thở yếu ớt còn sót lại của Thiên Thiên, trái tim vốn đang bồn chồn một cách kỳ lạ lại bình tĩnh lại, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến.
Nhưng giấc ngủ này không hề yên bình, anh mơ thấy hai cảnh tượng tồi tệ và đau lòng nhất, giống như một người ngoài cuộc, đau đến xé lòng mà bất lực.