Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Thiên Thiên cũng từng thử nhận lời mời của những cô tiểu thư, phu nhân kia, đi spa, đi mua sắm, đi cưỡi ngựa, đi biệt thự nghỉ dưỡng ngoại ô mở tiệc…

Cũng không phải là không có niềm vui, được mở mang tầm mắt, g.i.ế.c thời gian.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Chỉ là cô thỉnh thoảng lại tặc lưỡi, thường xuyên cảm thán người giàu có thể giàu đến mức nào.

Sau khi trải nghiệm một vòng, cô càng thích ở nhà hoặc một mình ra ngoài.

Từ Thư Diệc nói, “Cô quên là bây giờ cô không tiện đi lại sao? Tôi còn đang nghĩ có nên mời một người giúp việc chuyên chăm sóc không.”

“Tôi đâu phải bảy tám chục tuổi không đi lại được đâu, cần gì người giúp việc?”

“Vậy thì cô cứ nghe lời tôi, đừng đi lung tung. Hiện tại quan trọng nhất là cô và đứa bé…”

“Được, tôi nghe anh hết. Sau này đứa bé ra đời, nhận anh làm cha đỡ đầu, thế nào? Nó sống được là nhờ phúc của anh đó.”

Từ Thư Diệc miễn cưỡng mỉm cười, khó khăn che đi vẻ chua xót trong mắt.

Buổi tối, hai người ra ngoài ăn uống, sau đó đi siêu thị mua sắm một vòng.

Ngoài việc mua những vật dụng hàng ngày, Từ Thư Diệc còn bỏ thêm vào giỏ hàng những món đồ chơi như cờ nhảy, xếp hình, khối gỗ.

Chưa đủ, Tống Thiên Thiên trơ mắt nhìn anh vác thêm một cây đàn organ điện tử về, cô lặng im một lúc lâu.

Mang đồ về nhà, cô mới không nhịn được lên tiếng, “Bác sĩ Từ, không ngờ anh lại có tâm hồn trẻ thơ đến vậy…”

“Những thứ này mua cho cô chơi đó.”

“À?”

Tống Thiên Thiên nhìn người đàn ông có đôi mày mắt hiền hòa, khóe mắt vương ý cười dưới ánh đèn vàng ấm áp, chợt nghĩ đến Sở Uyên.

Trong ấn tượng của cô, anh ta lúc nào cũng lạnh lùng thờ ơ, hoặc vừa hung dữ vừa chán ghét.

Bây giờ mình xuất viện rồi, không về nhà, anh ta cũng chẳng đến tìm mình.

“Bác sĩ Từ, chồng tôi có gọi điện cho tôi không?”

Từ Thư Diệc nhanh chóng trả lời, “Không có.”

Điện thoại của cô đã bị anh tịch thu với lý do không nên tiếp xúc bức xạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chính là sợ cô gọi cho Sở Uyên.

Anh không muốn thấy cô thất vọng vì sự lạnh nhạt của người đàn ông kia, nên bổ sung, “Cô yên tâm, tôi sẽ cùng cô chiến đấu với bệnh tật.”

“Ừm! Tôi còn có bé con, tôi quên ai cũng không thể quên bé con được!” Tống Thiên Thiên xoa bụng, dịu dàng nói.

Sáng sớm hôm sau, Từ Thư Diệc quả nhiên đưa cho Tống Thiên Thiên một tờ báo.

Anh để cô ngồi ở bàn ăn, còn mình thì đứng trong căn bếp mở không xa, lắng nghe cô đọc báo một cách trịnh trọng như một học sinh tiểu học đang đọc bài sáng.

“Dương Dương ở thành phố C nhận được thông báo từ công ty, một đồng nghiệp kết hôn đăng ký kết hôn, buổi tối tất cả nhân viên phải đi ăn tiệc. Dương Dương đã chuyển 200 tệ cho đồng nghiệp, không tham gia buổi tiệc, nhưng ngày hôm sau lại bị sa thải. Giám đốc Hùng phụ trách nói với cô ấy: ‘Đến một nơi thì phải tuân thủ quy tắc của nơi đó.’ Được biết Dương Dương đã làm việc được 7 tháng nhưng vẫn chưa ký hợp đồng lao động…”

Bữa sáng đầu tiên là cháo trứng bắc thảo thịt băm đã được nấu sẵn từ tối qua và giữ ấm, cùng với bánh mì nướng, kết hợp cả ẩm thực Á-Âu.

Ăn xong nghỉ ngơi một lát, Từ Thư Diệc lấy thuốc làm chậm quá trình của bệnh Alzheimer giả làm thuốc tốt cho sự phát triển của thai nhi trong thai kỳ, đưa cho Tống Thiên Thiên uống.

Tiếp theo, hai người lại chơi cờ caro, chơi rất say mê, không biết từ lúc nào đã đến trưa.

Tống Thiên Thiên giúp rửa rau mới nhớ ra, hôm nay Từ Thư Diệc không đi làm.

Từ Thư Diệc tìm đại một cái cớ, “Dạo này tôi muốn tập trung chuẩn bị luận văn mới, tạm thời không đến bệnh viện nữa.”

Ăn trưa xong, Tống Thiên Thiên ngủ một giấc ngắn, còn anh thì nằm trong thư phòng gõ gõ lách cách như thật.

Buổi chiều, Từ Thư Diệc lại lấy ra một món đồ chơi câu cá điện tử, năm mươi cái miệng cá cứ há ra khép vào, cần câu thì không dễ dùng chút nào, cần phải kiên nhẫn đưa móc câu vào miệng cá mới câu lên được.

“Cái này tôi từng chơi ở viện phúc lợi rồi. Đây là trò chơi duy nhất tôi chơi giỏi hơn A Uyên!”

Tống Thiên Thiên xoa tay, hăm hở muốn thử.

“Vậy thì tôi sẽ không thua cô đâu.” Từ Thư Diệc nhướng mày.

Người bình thường làm sao có thể so sánh sự kiên nhẫn với một bác sĩ làm phẫu thuật chính xác?

Quả nhiên, Tống Thiên Thiên liên tục thất bại, nhìn thấy một đĩa cá sắp bị Từ Thư Diệc câu hết.

Nhìn thấy cô nhíu chặt mày, Từ Thư Diệc định nương tay, để lại vài con cho cô câu.

Ai ngờ giây tiếp theo, Tống Thiên Thiên bực bội ném cần câu đi, “Không chơi nữa!”

Từ Thư Diệc biết, dễ nổi nóng và cáu kỉnh cũng là triệu chứng của bệnh biến, Tống Thiên Thiên thế này vẫn còn nhẹ.