Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa dứt lời, bố tôi lập tức giáng một cái tát.
Tôi không né. Nếu né, hiệu quả sẽ giảm đi rất nhiều.
"Chát!"
Tiếng bạt tai vang dội.
"Nếu không phải vì cái loại sao chổi như mày, hôm nay tao đã làm ăn suôn sẻ rồi! Kêu mày giúp em gái, đó là may cho mày đấy!"
Bố tôi vừa nói xong, ánh mắt ông ta bỗng đờ ra.
Tôi quay đầu lại, chỉ thấy những hàng xóm trốn sau cánh cửa cầu thang giờ đều đã bước ra, gương mặt ai cũng lộ rõ vẻ giận dữ.
Phương Tư Tư hét lên một tiếng, rồi chạy thẳng vào nhà.
Bố tôi nhìn thấy bác gái dắt chó đi dạo, lúng túng hỏi: "Chị Tần… sao chị lại ở đây?"
Bác Tần lạnh lùng nói: "Nếu tôi không đến, còn không biết nhà anh có cặp song sinh, lại còn ép đứa lớn thay đứa nhỏ đi thi đấy!"
Nói rồi, bác ấy kéo tay tôi: "Yên tâm, theo bác đi. Ngày mai bác sẽ đưa cháu đến trường để làm rõ chuyện này."
Bố mẹ tôi định ngăn cản nhưng bị hàng xóm chặn lại, không cho tới gần.
Bác Tần dẫn tôi về nhà mình, giới thiệu chồng bác ấy với tôi.
Chồng của bác Tần chính là phó hiệu trưởng trường trung học trọng điểm.
Nghe xong câu chuyện của tôi, ông ấy lập tức gọi điện cho hiệu trưởng để trao đổi tình hình.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, ông ấy mỉm cười bảo tôi yên tâm, ngày mai sẽ dẫn tôi tới trường xử lý mọi thủ tục.
Bác Tần vừa giúp tôi dọn phòng khách để tôi ở tạm vừa hỏi tôi thích ăn gì.
Nhìn hai bác, tôi không kìm được, cúi đầu thật sâu.
"Cháu xin lỗi… Vì đã lợi dụng lòng tốt của hai bác."
Phần 21
Chồng bác Tần kéo tôi đứng dậy. Hai bác nhìn nhau rồi cười nói: "Cháu à, nếu cháu không nói ra, bọn ta cũng chẳng nghĩ đến chuyện đó đâu."
Kiếp trước, tôi vô tình biết được chồng bác Tần là phó hiệu trưởng của trường trung học trọng điểm.
Bác ấy thích dắt chó đi dạo, thích tán gẫu với mọi người trong khu và rất nhiệt tình giúp đỡ người khác.
Lần đầu tiên gặp bác Tần, tôi đã cố tình tính toán thời gian bác ấy dắt chó đi dạo rồi khóc lóc đi ngang qua trước mặt bác ấy.
Tôi biết Phương Tư Tư thường xuyên lân la bên cạnh bác ấy còn tôi thì chưa bao giờ xuất hiện trong khu với gương mặt thật.
Bác Tần chắc chắn sẽ nghĩ tôi là Phương Tư Tư.
Sau đó, tôi vừa khóc vừa kể chuyện chúng tôi là song sinh. Bác ấy về nhà, kể lại với chồng mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ngày hôm sau, phó hiệu trưởng lên trường điều tra.
Trước đây tôi là học sinh giỏi cấp hai, lên cấp ba lại tụt hạng, ai cũng sẽ thấy có gì đó sai sai.
Thời gian bác Tần dắt chó đi dạo, tôi đã tính toán từ trước.
Chuyện hàng xóm nhận ra tôi là streamer của "Tôi là ai" cũng chẳng có gì bất ngờ. Tôi đã có hàng triệu fan rồi mà.
Điều khiến tôi không ngờ là sự tốt bụng của hàng xóm và vợ chồng bác Tần.
Tôi cứ tưởng họ chỉ giúp nói một tiếng với phó hiệu trưởng là xong.
Không ngờ họ còn thu dọn phòng, để tôi ở lại.
Những người như họ… khiến tôi không nỡ lợi dụng nữa.
Thế nên, tôi chọn cách nói ra toàn bộ sự thật.
Nghe xong, họ chỉ cười, dịu dàng bảo rằng họ hiểu nỗi khổ của tôi.
Phần 22
Bác Tần biết tôi muốn thuê nhà liền bảo tôi tạm thời ở lại nhà bác ấy.
Sau khi phó hiệu trưởng trao đổi với ông Trần qua điện thoại, ông ấy đã giúp tôi tìm một căn nhà trong khu tập thể của trường.
Ông ấy còn dẫn tôi đi làm thủ tục nhập học, rồi ông bà nội từ quê lên ở cùng tôi.
Ban ngày tôi đi học, buổi tối vẫn tiếp tục livestream.
Bộ đồ Na Tra mà phu nhân Mạnh làm cho tôi, trước khi tôi rời đi bà ấy đã bảo tôi mang theo, nên tôi vẫn mặc nó khi livestream.
Tôi rất thích câu nói của Na Tra trong phim hoạt hình: "Mệnh của ta do ta định, không do trời định."
Cả bộ tượng hoạt hình Na Tra và Ngao Bính mà Mạnh Trần Huy đặt làm riêng cho tôi, tôi cũng mang theo bên mình.
Để hoàn toàn thể hiện tinh thần của câu nói ấy, tôi vừa livestream vừa giặt quần áo, nấu cơm.
Rất nhiều người thấy tôi giặt đồ bằng tay thì kinh ngạc: "Tôi trước đây toàn giặt tay váy lụa của mẹ, cả quần áo của Phương Tư Tư nữa." Tôi vừa nói vừa nở nụ cười trước ống kính.
Livestream chưa kết thúc thì bố tôi đã gọi đến mắng chửi. Bà nội giận dữ cãi nhau với ông ta qua điện thoại.
Thấy bà tức giận đến run rẩy, tôi liền cầm điện thoại từ tay bà, cam đoan rằng từ nay về sau sẽ không nhắc đến bố mẹ và Phương Tư Tư trên livestream nữa.
Dù tôi không nói gì, nhưng người xem livestream cũng hiểu được tôi đã phải sống khổ sở thế nào trước đây.
Mỗi lần kết thúc livestream, nhìn thấy khoản thu nhập trong hệ thống, bà nội lại nói rằng làm vậy không hay, cứ như đang bán nghệ trên mạng.
Tôi bật cười giải thích: "Thực ra đây cũng giống như dạy kèm trực tuyến vậy thôi, vừa giúp được người khác, vừa ôn tập lại kiến thức, lợi cả đôi đường."
Ông Trần lại thấy việc này rất hay, còn bảo tôi dạy ông ấy cách livestream nữa.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, thoáng chốc đã đến kỳ thi đại học.