Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình WeChat, nụ cười trên mặt dần dần biến mất.
Cuộc trò chuyện gần nhất giữa tôi và Lý Huy đã dừng lại từ bảy tám ngày trước. Nghĩ đến việc anh thường xuyên tăng ca, thức đêm, tôi hỏi có cần tôi mang chút đồ ăn khuya đến công ty không, anh từ chối.
Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn muốn gặp anh, nên buổi tối hôm đó tôi nấu món canh dạ dày dê anh thích nhất, đem đến căn hộ của anh.
Vậy mà lúc anh về nhìn thấy tôi lại chẳng mấy vui vẻ, thậm chí có thể nói là lạnh nhạt. Anh chỉ qua loa uống vài ngụm, sau đó lấy máy tính ra, không thèm ngẩng đầu, còn thúc giục tôi mau về nhà mình, như thể ngay cả hơi thở của tôi cũng khiến anh thấy phiền chán.
Trong phòng khách rõ ràng bật sưởi ấm, mà giây phút đó tay chân tôi lại lạnh buốt.
Tôi và Lý Huy quen nhau khi đi du học, tôi học nghệ thuật, anh học máy tính. Khi ấy tôi vừa phải đối phó với khối lượng bài vở nặng nề, vừa phải đi làm thêm để trang trải sinh hoạt phí, hoàn toàn không có thời gian nghĩ đến chuyện khác.
Vì thế khi anh tỏ tình, tôi không đồng ý.
Dù vậy, anh vẫn lặng lẽ ở bên tôi. Năm đó Boston có trận bão tuyết lớn khiến tàu điện ngầm ngừng hoạt động, anh cõng tôi đi bộ suốt hai tiếng đồng hồ mới về tới trường. Nhìn đôi chân bị đông lạnh đến phồng rộp của anh, tôi mềm lòng.
Sau đó chúng tôi yêu nhau ba năm. Anh vì muốn bắt kịp làn sóng Internet trong nước mà bỏ học giữa chừng trở về khởi nghiệp. Do chênh lệch múi giờ và áp lực công việc, liên lạc của chúng tôi ngày càng ít.
Đợi đến khi tôi tốt nghiệp về nước, tôi từng dò hỏi anh có muốn kết hôn không, nhưng lần nào anh cũng nói chờ sự nghiệp thành công rồi tính, không cần vội.
Tôi tình nguyện chờ, nhưng lại không biết anh có còn cần tôi nữa hay không.
Bây giờ chỉ một chữ "Ừ" kia, lại khiến tôi nhìn rõ một phần hiện thực.
Chúng tôi vốn là mối tình đầu của nhau, nào có cái gọi là "bạch nguyệt quang". Anh rõ ràng biết đó là lời nói đùa, vậy mà vẫn trả lời như thế, e rằng ngay cả bộ dạng cuối cùng cũng lười giả vờ.
Đúng thôi, anh vốn không bao giờ lãng phí thời gian vào những việc vô nghĩa, huống chi giờ bên cạnh anh lại xuất hiện một người phụ nữ có vẻ càng xứng đáng hơn.
Chính là chị song sinh của tôi, Giang Cầm.