Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Có người nói là bị cháu trai lớn nhà họ Tôn chọc tức mà chết, cũng có người nói là c.h.ế.t vì lao lực. Liêu Sơn Xuân năm đó vì hai mươi tệ mà không nói ra ai là kẻ trộm nồi áp suất, nhưng cháu trai lớn nhà họ Tôn hai năm trước đã vào tù vì tội trộm xe ở thành phố.
Bà cụ nhà họ Tôn lúc đó đã lẫn rồi, sau khi biết chuyện này, liền cho rằng là do mồ mả tổ tiên có vấn đề. Thế là, bà cụ một mình di chuyển hết mồ mả tổ tiên một lượt, cuối cùng kiệt sức, mấy ngày sau thì qua đời.
Thế là, Liêu Sơn Xuân một mình đứng trên sân phơi lúa ngày xưa, trước mặt cô, cánh đồng vốn dĩ dùng để trồng lúa giờ đã thành rừng trúc, sườn dốc nghiêng nghiêng, ruộng Lê mà nhà họ Tôn từng tranh giành giờ cũng không còn nhận ra dáng vẻ cũ nữa.
Liêu Sơn Xuân ngồi ở đây hơn nửa ngày, nhớ lại những chuyện trong quá khứ, nhớ về gia đình Trường Quế, họ chưa từng trở về dù chỉ một lần, nhớ về nhà họ Tôn từng nghĩ rằng tranh giành được ruộng đất là có thể đắc ý cả đời, nhớ về chính mình của ngày xưa.
Cuối cùng, cô gửi tin nhắn cho Đại Nhạn. Thế giới này làm gì có bát cơm sắt, thật sự nếu cảm thấy không sống nổi nữa thì cứ đổi chỗ mà sống tiếp. Cũng được. Con người không thể tự mình giam cầm mình đến chết.
Chương 32
Một tuần sau khi Vân Tùng nộp đơn xin đóng quân, Đường Triều và Đồng Cẩm đã đến.
Đoạn đường chính vào trấn Đồng Lâm có một đoạn đang sửa chữa, vì vậy, hai người phải vác một ba lô lớn sau lưng, tay kéo vali, đi bộ bốn cây số mới đến được đường phố trấn Đồng Lâm.
May mắn là cả hai đều là cảnh sát, thể chất đạt tiêu chuẩn, tuy mệt nhưng không thành vấn đề lớn. Khi nhìn thấy Vân Tùng trên phố, hai người lập tức vẫy tay: “Chị Tùng!”
Vân Tùng thấy hai người cũng rất ngạc nhiên: “Sao hai đứa lại đến đây?” Câu nói này thật sự rất — ngắn gọn.
Hai người chỉ là cuối tuần rủ nhau đi chơi, rồi Đồng Cẩm nhắc đến chuyện Vân Tùng đang đóng quân ở trấn Đồng Lâm.
“Nói thật em cũng muốn ở lại đó. Mặc dù điều kiện có kém một chút, nhưng ba chị em mình lại được ở chung một phòng. Cũng giống như hồi đại học vậy.” Đồng Cẩm nhớ lại những lúc ba người ở chung một phòng, buổi tối còn có thể trò chuyện một lúc.
“Đúng vậy.” Đường Triều cũng nói.
“Em vẫn còn nhớ bà cụ Trương ghê, không biết con trai cờ b.ạ.c của bà ấy giờ sao rồi, lần trước vụ án ngân hàng có 500 tệ tiền thưởng, hi vọng con trai bà ấy đừng trộm tiền của bà nữa.”
“Đúng vậy.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Còn hai vợ chồng nhà họ Liêu nữa, bây giờ họ đang bị giam trong trại tạm giam, không biết tình hình gia đình họ thế nào, em hơi lo cho nhà họ, haizzz—”
“Đúng vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Còn Trường Quế và Xuân Phượng, không biết người nhà họ Tôn có gây phiền phức gì cho họ không…”
“Đúng vậy.”
Đồng Cẩm: “Có thể đừng nói ‘đúng vậy’ nữa được không?”
“Chúng ta cũng nộp đơn xin đóng quân ở trấn Đồng Lâm đi?”
“Hả?” Đồng Cẩm đầu tiên sững sờ một chút, ngay sau đó liền cảm thấy ý tưởng này không tệ.
Hai người hôm sau liền đi nộp đơn, đương nhiên rất dễ dàng được thông qua. Vì vậy, giờ phút này, Vân Tùng nhìn hai người đồng đội, biết họ cũng đến để đóng quân, nhìn thấy họ mệt mỏi đỏ bừng mặt, Vân Tùng mới hiểu được tình cảm chân thật trong cách tiếp khách mộc mạc của trấn Đồng Lâm.
“Đói rồi chứ, để chị đi nấu cho mấy đứa món trứng gà đường đỏ trước, lát nữa đợi mấy đứa dọn dẹp xong, chúng ta sẽ ăn tối.”
“Hả?”
“Đây là cách tiếp khách chị học được đó! Bây giờ chị siêu muốn nấu trứng gà đường đỏ cho mấy đứa ăn!”
Có được những đồng nghiệp chí hướng hợp nhau, dù nói thế nào đi nữa, cũng là một chuyện vui vẻ.
Người dân trấn Đồng Lâm không có thói quen tìm cảnh sát, dù sao thì những lần trước các đồng chí cảnh sát xử lý đều là những vụ án có người chết.
Những nơi nhỏ thật ra càng tin vào câu ‘xấu nhà đừng đưa ra ngoài’, có chuyện gì mọi người tự giải quyết nội bộ, thị trấn xảy ra mâu thuẫn, đa số sẽ đến sân lớn của ủy ban trấn tìm lãnh đạo phân xử, còn ở các thôn làng, lớn nhỏ mâu thuẫn đều do cán bộ thôn giúp xử lý, giống như chuyện nồi áp suất của Liêu Sơn Xuân bị mất, cô ấy đã từng đi tìm bí thư chi bộ thôn.
Vì vậy, hai ngày đầu tiên, ba người chỉ lo sắp xếp lại hồ sơ dân số do ủy ban trấn cung cấp, không một ai đến tìm họ.
Vân Tùng cũng không định vị bản thân sẽ thay thế các mô hình cũ, dù sao thì tổng cộng họ cũng chỉ có ba người, không đủ nhân lực, định vị của cô là xử lý những chuyện mà cán bộ thôn không giải quyết được.
Dữ liệu thống kê dân số của trấn Đồng Lâm là từ vài năm trước, ba người liền quyết định bắt đầu từ việc tìm hiểu về trấn Đồng Lâm.
Trấn Đồng Lâm, thuộc khu Nam Bình Thành, nằm ở phía bắc khu Nam Bình Thành, phía đông giáp với hướng trấn Hương Kim, liền kề với trấn Bách Hợp, phía tây là trấn Vũ Lan.
Theo thống kê dân số của chính phủ, tính đến cuối năm 1998, dân số đăng ký hộ khẩu của trấn Đồng Lâm là 15.963 người.
Trấn Đồng Lâm quản lý một cộng đồng dân cư, đó là cộng đồng đường phố trấn Đồng Lâm, ngoài ra còn có 9 thôn hành chính, ngoài thôn Tam Lí nơi Mai Duyệt ở, thôn Vạn Sơn nơi Liêu Sơn Xuân ở, còn có thôn Văn Trường, thôn Ngũ Lí, thôn Hoàng Gia, thôn Kim Sơn, thôn Bình An, thôn Hỉ Nhân, thôn Lão Ma.