Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Tôi nghỉ việc sao?

Chỉ để dạy cho con của các người một tháng?

Tôi thật sự phải phục cái mạch não của đám người này.

Họ lấy đâu ra mặt mũi mà nói ra những lời đó?

Hơn nữa, chỉ 3000 tệ, coi thường ai vậy!

Thấy tôi im lặng, mẹ của Triệu Thành lại cố gắng dùng đạo đức để ràng buộc tôi.

"Thầy Diêm, trái tim con người đều bằng thịt, chắc thầy cũng không đành lòng nhìn các con đã cố gắng suốt ba năm, cuối cùng lại thất bại trong gang tấc chứ? Thầy đã dạy học sinh lớp 12/6 lâu như vậy, bây giờ thành tích của các con đột nhiên giảm sút nhiều như thế, thầy phải chịu trách nhiệm đến cùng!"

Tôi cười lạnh trong lòng.

Khi đuổi tôi đi thì nói tôi mặt dày.

Bây giờ nước đến chân rồi, lại nhớ đến việc bắt tôi chịu trách nhiệm sao?

Tôi thản nhiên nói: "Không phải đâu, lúc trước chính các vị đã nói, thành tích của học sinh tốt là do tự các em giỏi, không liên quan gì đến tôi. Sao bây giờ thành tích giảm sút, lại phải do tôi chịu trách nhiệm?"

Bố của Hồ Manh Manh vội vàng cười xòa: "Thầy Diêm, đó là tôi nói bậy nói bạ, mong thầy đừng để bụng! Sự tiến bộ trước đây của các con đều nhờ vào sự dạy dỗ tận tình của thầy!"

"Đúng vậy, tôi nhớ thầy Diêm ngày nào cũng đến sớm nhất, về muộn nhất."

"Hơn thế nữa, cuối tuần còn miễn phí dạy thêm cho các con, bây giờ tìm đâu ra một người giáo viên có trách nhiệm như vậy nữa!"

"Quan trọng hơn, phương pháp dạy của thầy Diêm hiệu quả, thầy lại nhiệt tình và kiên nhẫn."

Ồ, hóa ra trước đây các vị không phải bị mù.

Tôi không biểu cảm gì: "Nhưng bây giờ tôi thỉnh thoảng phải đi bệnh viện, trạng thái này tôi sợ sẽ làm lỡ dở tương lai của các em."

"Không sao không sao! Bị bệnh đi bệnh viện là chuyện rất bình thường mà!"

"Tôi ở trường Minh Đức, học kỳ sau chuẩn bị làm giáo viên chủ nhiệm, làm giáo viên chủ nhiệm thì lương cao hơn các giáo viên khác, tôi không nỡ rời đi đâu."

Đám người trưởng thành nhớ lại chuyện gì đó.

Vừa xấu hổ vừa ngại ngùng.

Một lúc lâu sau mới có người lên tiếng: "Thầy Diêm, trợ cấp giáo viên chủ nhiệm ở trường số 1 chỉ có 100 tệ, trường Minh Đức chắc chắn cũng không tốt hơn là bao. Thôi thầy đừng nói nữa, là chúng tôi sai rồi, là chúng tôi nói bậy nói bạ! Lẽ ra ban đầu không nên nói những lời đó với thầy."

Tôi gật đầu.

Tất cả mọi người đều cho rằng tôi đã đồng ý, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện