Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Lần này tôi bị tố cáo nặc danh, với cáo buộc làm giả kết quả khám sức khỏe, nói rằng tôi bị viêm gan, có vi khuẩn Helicobacter pylori, và vì sức khỏe của học sinh, yêu cầu nhà trường lập tức sa thải tôi.

Tôi dở khóc dở cười.

Cái lý do tố cáo độc ác và kỳ quặc này, dùng ngón chân cũng nghĩ ra được là ai làm.

Tổ trưởng nghiêm túc nói: "Thầy Diêm yên tâm, loại tố cáo vô trách nhiệm này nhà trường sẽ không tin, chúng tôi chắc chắn sẽ đứng về phía giáo viên của mình."

Tôi gật đầu.

Nhưng vẫn chủ động bày tỏ, sẵn sàng hợp tác với nhà trường để điều tra, khám sức khỏe lại cũng không thành vấn đề.

Các phụ huynh lớp 12/2 không biết nghe tin từ đâu.

Từng người một đều tức nổ đom đóm.

Nhưng đối tượng họ tức giận không phải là tôi, mà là kẻ đã tố cáo.

"Thầy Diêm, thầy đừng hiểu lầm nhé, chuyện này tuyệt đối không phải do phụ huynh lớp chúng tôi làm đâu."

"Đúng đó, thầy Diêm vừa đến, thành tích các con lập tức tăng lên nhiều như vậy, chúng tôi còn mừng không kịp, làm sao có thể nỡ để thầy đi chứ!"

"Chắc chắn là do kẻ nào đó ghen ghét rồi!"

"Mẹ nó, để tôi biết được thằng khốn nào, tôi sẽ không tha cho nó!"

"Thầy Diêm cứ yên tâm lên lớp, đừng để những chuyện này làm ảnh hưởng, chúng tôi tuyệt đối tin tưởng thầy!"

Nói không cảm động là giả.

Sự tin tưởng và thấu hiểu của các phụ huynh đã cho tôi một sự hỗ trợ tinh thần rất lớn.

Những tổn thương do đám phụ huynh cực phẩm ở trường số 1 gây ra, cũng dần dần được xoa dịu.

Học sinh và tôi ngày càng hòa hợp với nhau.

Mỗi ngày văn phòng của tôi đều chật kín học sinh đến hỏi bài.

Ai cũng biết sức khỏe tôi không tốt, bận rộn lên là lại quên ăn, trên bàn làm việc của tôi thỉnh thoảng lại xuất hiện những món quà nhỏ.

Có lúc là một tấm thiệp nhỏ, trên đó viết "Thầy Diêm nhớ ăn trưa nhé~"

Có lúc là sô cô la.

Có lúc là vài viên kẹo ngậm.

Đồ vật không đắt tiền, nhưng tấm lòng thì nặng trĩu...

Chỉ có cống hiến hết mình hơn nữa, mới xứng đáng với sự tin tưởng này.

Ngày thi đại học, tôi cùng giáo viên chủ nhiệm đứng ngoài điểm thi để động viên học sinh, bất chợt nhìn thấy Triệu Thành.

Nó đi phía trước với vẻ mặt khó chịu.

Còn người phụ nữ bên cạnh đang nói không ngừng, chống nạnh mắng mỏ, không phải mẹ nó thì còn là ai nữa?

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện