Khi tôi đang đi du lịch ở Tam Á, đã nhận được điện thoại của thầy La.
"Thầy Diêm, tôi cũng nghỉ việc rồi, hahaha!"
"Hả?"
"Lần này cả lớp 12/6 thi đại học đều thất bại, phụ huynh tố cáo tất cả giáo viên bộ môn chúng tôi. Ông hiệu trưởng não tàn nói chúng tôi đều phải chịu trách nhiệm, còn yêu cầu chúng tôi phải xin lỗi phụ huynh. Ôi dời ạ, giáo viên là cái gì mà thấp kém thế hả? Tôi xin lỗi ai, xin lỗi cái ma quỷ gì! Không làm nữa!"
"À..."
Thật không ngờ, đã tốt nghiệp rồi mà đám phụ huynh đó vẫn còn đi tố cáo.
"Sau đó tất cả giáo viên bộ môn đều phẫn nộ, cùng nhau đến Cục Giáo dục tố cáo nhà trường! Bắt giáo viên làm thêm ngoài giờ, tiền thưởng chậm trễ không phát, xét duyệt chức danh không công bằng... Mọi người đã nhịn quá lâu rồi. Bây giờ đến lượt hiệu trưởng phải xin lỗi giáo viên rồi, thật đáng đời!"
Tôi cảm khái vô cùng.
Biết bao nhiêu giáo viên mang trong mình nhiệt huyết trồng người, lại không thể không đối mặt với môi trường giáo dục phức tạp, trong quá trình mài mòn mà đánh mất đi lý tưởng ban đầu.
Hy vọng xã hội có thể dành cho giáo viên nhiều sự thấu hiểu và ủng hộ hơn.
Hãy để việc dạy học trở về với bản chất ban đầu của nó.
--Hết--
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện