Huyết áp tôi đột ngột tăng vọt.
Đến khoảnh khắc này, tôi chỉ muốn chửi thề.
Làm giáo viên chủ nhiệm đúng là được thêm một ít tiền thật.
Mỗi học kỳ thêm 100 tệ.
Bạn tin không?
Dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó.
Mười bảy, mười tám tiếng một ngày đều ở trường học, hết họp giáo viên chủ nhiệm lại giải quyết công việc của lớp, hết viết báo cáo kiểm tra lại trả lời ý kiến của phụ huynh, cuối tuần và ngày nghỉ cũng không ngừng phản hồi và tổng kết.
Điện thoại 24/24 luôn bật, bất cứ lúc nào cũng phải giải quyết các sự cố bất ngờ.
Nói tóm lại, khối lượng công việc của giáo viên chủ nhiệm nhiều hơn giáo viên khác gấp 10 lần chứ không phải ít.
Tôi vất vả cực nhọc là vì 100 tệ đó sao?
Tôi đáng thế sao?
Trong nhóm lớp, những lời chỉ trích nhắm vào tôi vẫn tiếp tục.
"Giáo viên chủ nhiệm không chỉ lương cao, còn được xét duyệt thi đua, lợi ích nhiều lắm đấy!"
"Hèn gì dù bị bệnh cũng không nỡ bỏ cái chức giáo viên chủ nhiệm này… ha ha, tôi đây phục rồi đấy."
"Mẹ nó, muốn kiếm tiền thì đừng làm lỡ con của chúng tôi! Chúng tôi thiếu nợ thầy sao?"
"Biến ngay!"
Tôi tức đến nói không nên lời.
Nếu tôi muốn kiếm tiền thì tôi đã đi từ lâu rồi.
Trường tư thục bên cạnh từng đề nghị trả tôi gấp đôi lương để lôi kéo, nhưng tôi đã từ chối.
Tôi vì cái gì?
Không phải vì học sinh sao! Vì những đứa con cưng bảo bối của họ!
Thầy La dạy tiếng Anh không thể chịu đựng thêm nữa:
"Thầy Diêm vì học sinh mà mang bệnh vẫn kiên trì, các vị không những không thông cảm, sao lại còn nói những lời khó nghe như vậy. Chẳng lẽ thành tích của học sinh vẫn chưa đủ để chứng minh sự cống hiến của thầy sao?"
Trong hai năm tôi chủ nhiệm, lớp học vốn đội sổ đã vươn lên đứng đầu toàn khối.
Đó là một sự thật không thể chối cãi.
Trong nhóm có một khoảng im lặng ngắn ngủi.
Một phụ huynh đột nhiên nói: "Đó là do bọn trẻ tự cố gắng, bất kể thầy nào dạy cũng vậy, không liên quan gì đến thầy."
Ngay sau đó, cả nhóm lại đồng loạt phụ họa.
"Đúng vậy, con trai tôi mỗi ngày học đến 12 giờ đêm, cố gắng như vậy thì thành tích chẳng lẽ không tốt sao?"
"Sách bài tập con gái tôi làm chồng lên đã cao gần bằng người rồi!"
"Đúng là tự vơ công vào mình."
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện