Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
12.
8 giờ 30 phút tối, Hạ Hiên ra khỏi lớp học thêm.
Tôi đã th/eo d/õi hắn suốt quãng đường, hắn có vẻ cũng nhận ra điều gì đó, bước chân ngày càng nhanh hơn. Khi đến góc cua ở ngã tư, tôi túm lấy áo hắn, dồn hắn vào tường. Không đợi hắn kịp phản ứng, tôi nhấc chân, dùng toàn bộ sức lực đạp thẳng vào h/ạ b/ộ của hắn.
Hạ Hiên đau đến biến dạng cả mặt, hai chân khép chặt, quỳ rạp xuống đất. Tôi giáng một bạt tai vào mặt hắn, thấy chưa đã tay, tôi lại tát thêm mấy cái nữa.
"Mày chính là thằng Hạ Hiên đúng không?"
Hắn đau đến c/o gi/ật, hỏi tôi là ai.
Tôi cười, "Vu Tình Tình, mày biết chứ? Tao là chị gái nó."
Vẻ mặt Hạ Hiên hoảng hốt, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại: "Kẻ b/ắt nạ/t Vu Tình Tình là Khương Diễm, mày tìm tao làm gì?"
Tôi lại giáng thêm một bạt tai nữa. Hắn trừng mắt nhìn tôi đầy căm phẫn, nhưng tôi không hề nương tay:
"Em gái tao bị b/ạo l/ực, tất cả là vì mày!"
Hạ Hiên vốn không phải là người tốt đẹp gì, nghe tôi nói ra sự thật, hắn nhổ nước bọt vào tôi:
"Con nhỏ tiệ/n nh/ân đó không biết điều, đây chính là quả báo của nó. Nếu nó ngoan ngoãn đồng ý cho tao chơi, thì tao cũng không phải không tha cho nó đâu!"
Tôi dùng hết sức giẫm lên phần dưới cơ thể của hắn: "Thích chơi lắm sao, hay để chị chơi với mày nhé."
Ban đầu Hạ Hiên vẫn còn c/hửi rủ/a, sau đó thì thở dốc cầu xin tôi tha mạng. Nhưng những nỗi khổ mà em gái tôi phải chịu, hắn vẫn chưa nếm đủ đâu.
Ở góc tường có mấy thanh thép bị bỏ đi, đúng là "buồn ngủ thì có người mang gối đến". Tôi cầm thanh thép lên, trước ánh mắt kinh hoàng của hắn, nở một nụ cười rạng rỡ.
13.
Tiếng kêu thảm thiết của hắn đã thu hút người đi đường. Ai đó đã gọi cảnh sát.
Khi bị cảnh sát dẫn đi, tôi liếc nhìn Hạ Hiên đang nằm trên đất. Món "quà" khó quên này chắc hẳn hắn sẽ không bao giờ quên được.
Mấy đứa s/úc s/inh kia cũng đã được cứu, nhưng toàn thân sưng vù vì bị ong bắp cày đốt, vừa đau vừa ngứa, giờ vẫn đang r/ên l/a trong bệnh viện.
À, bạn hỏi sao tôi biết ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đương nhiên là nhờ bố mẹ của lũ s/úc s/inh đó xông vào đồn cảnh sát, từ miệng của họ mà biết được.
Tuy bị h/ành h/ạ gần c/hết, nhưng lũ s/úc sin/h vẫn không quên tôi, kẻ "chủ mưu" đã bày trò với chúng. editor: bemeobosua. Chúng đã báo cảnh sát, nhưng không ngờ tôi lại đến đồn trước cả chúng.
"Cái con ranh con này dám bắt nạt con gái tao, tao sẽ gi/ết mày!"
Họ xông vào muốn liều mạng với tôi, nhưng bị cảnh sát bên cạnh ngăn lại.
Nhưng lúc em gái tôi bị đ/ánh tơi tả như vậy, đám phụ huynh sú/c si/nh này lại nói là em gái tôi đáng đời.
Quả nhiên, ki/m không đ/âm vào người mình thì không biết đau.
Bố mẹ của lũ sú/c s/inh kia liên kết lại, nói sẽ tống tôi vào t/ù mọt gông.
"Tao đã tìm hiểu rồi, con ranh con này đã đủ 16 tuổi, đừng hòng thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật!"
Bố tôi đến muộn, tôi vẫy tay chào ông.
"Bố, ở đây này?"
"Tôi cứ thắc mắc tại sao con ranh con này lại có gan động thủ đ/ánh người, hóa ra là do 'thượng bất chính, hạ tắc loạn'!"
"Bản thân hèn nhát, lại để con cái ra mặt gánh tội, đúng là loại phụ huynh thế nào cũng có."
"Thôi đi, đừng nói những lời vô ích nữa. Tôi đưa ra yêu cầu đây! Con cái của mấy nhà chúng tôi đều bị tổn thương ở các mức độ khác nhau."
Người nói là bố của Khương Diễm. Con gái hắn bị thương nặng như vậy, hắn tuyệt đối không thể nhịn được.
Thấy bố tôi đến, ánh mắt hắn trở nên độc địa: "Tôi sẽ thuê luật sư giỏi nhất, để nó cả đời không thể ra khỏi t/ù!"
Trong đồn cảnh sát ồn ào, cảnh sát phải lên tiếng duy trì trật tự. Hắn lại hỏi bố tôi, có biết những chuyện tôi đã làm không.
Bố tôi lắc đầu.
"Hắn không biết? Lừa m/a qu/ỷ à!"
"Chắc chắn là để tr/ả th/ù cho chuyện cũ của con chúng tôi, hắn nghĩ chỉ cần chưa đủ tuổi thành niên là không phải chịu trách nhiệm pháp lý, nhưng tiếc là, nhận thức về pháp luật vẫn chưa đủ sâu, trên 16 tuổi là phải ngồi t/ù đấy!"
Đám người đó nôn nóng muốn tống tôi vào t/ù.
Bố tôi không hề hoảng hốt, lấy ra một xấp tài liệu từ trong túi.