Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bố, sao bố có thể đưa ra quyết định như vậy mà không thông qua sự đồng ý của chúng con chứ?”
“Bố, con trong tay không có một chút cổ phần nào cả, con còn ở công ty lâu như vậy. Lục Tư Di căn bản không hiểu gì về công ty, vậy mà bố lại muốn giao một nửa cổ phần trong tay mình cho cô ta.”
Khương Thiến không vui, tại sao Lục Tư Di lại có thể nhận được nhiều hơn chứ?
Khương Uy tức giận nhìn họ: “Biết được tin này mà trả lời nhanh hơn ai hết sao? Trong lòng các con chỉ có tiền mà không có ta đúng không?”
Khương Nguyệt nghe lời này cười khẩy: “Bố, bố đang nói bậy bạ gì vậy? Lục Tư Di mới là người không quan tâm đến bố nhất. Bố đừng quên mấy hôm trước cô ta vẫn luôn ở bệnh viện chăm sóc Lục Chi Đình đó sao?”
“Bây giờ bố muốn nói với con là trong lòng Lục Tư Di chỉ có bố thôi ư? Bố nói ra ai tin chứ?”
Khương Nguyệt châm chọc nói.
Khương Thiến nghe thấy cuộc đối thoại của họ, đầu óc trống rỗng. Nếu Khương Uy lại chia một nửa cổ phần cho Lục Tư Di, mình trong công ty càng không có bất kỳ giá trị tồn tại nào nữa, hơn nữa đến lúc đó mình cũng không kiếm được một xu nào.
“Bố, bố và cô ấy cứ nói chuyện trước, công ty còn có việc cần con đi xử lý.”
Khương Thiến vội vàng rời khỏi nhà. Bây giờ cô ta nhất định phải đưa ra quyết sách rồi.
Khương Nguyệt nhìn bóng lưng Khương Thiến, trong lòng thầm mắng: Đồ phế vật, chẳng được tích sự gì.
“Con còn không cút đi?” Khương Uy lườm Khương Nguyệt một cái.
Khương Nguyệt châm chọc: “Bố, bố là người sắp c.h.ế.t rồi, bố để lại số tài sản này cho con không tốt sao? Bố để lại cho Lục Tư Di thì có ích lợi gì?”
Khương Uy nghe lời Khương Nguyệt nói, tức đến mức phun máu: “Cái đồ khốn nạn nhà mày nói gì?” “Hừ, bố nhìn cơ thể bố xem, ngày càng tệ đi, không phải đồ già không c.h.ế.t thì là gì?”
Khương Uy lại nghĩ đến đứa con gái mình nuôi dưỡng bấy lâu lại có thể nói ra những lời như vậy, một hơi thở dốc rồi ngã quỵ.
Khương Nguyệt không lập tức gọi xe cấp cứu mà đứng bên cạnh nhìn. Nếu Khương Uy cứ thế c.h.ế.t đi, đối với cô ta cũng là một chuyện tốt.
Sau một tiếng đồng hồ, Khương Nguyệt đẩy đẩy Khương Uy, thấy ông ta không động đậy gì, liền bảo người gọi Lục Tư Di về nhà, nói là Khương Uy dặn dò.
Lục Tư Di khi biết tin thì vẫn thấy rất lạ, vì Khương Uy tìm mình đều là gọi điện thoại trực tiếp, chứ không để người khác chuyển lời. Cô rất thắc mắc, nhưng vẫn đến đó.
Chỉ là khi Lục Tư Di về đến nhà thì phát hiện Khương Uy ngã vật xuống đất. Cô vội vàng chạy đến, đẩy mấy cái, Khương Uy vẫn không có chút phản ứng nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lục Tư Di trong lòng sợ hãi, đột nhiên nghĩ đến một hướng khác, tay không tự chủ mà run rẩy, đưa xuống dưới mũi Khương Uy.
Tuyệt đối đừng như mình nghĩ!
Lục Tư Di thầm nghĩ, nhưng khi tay cô đưa đến thì hoàn toàn sững sờ, vì Khương Uy đã không còn thở nữa.
Lục Tư Di sợ đến không biết phải làm sao. Lần trước là Lệ Kiệt và những người khác bị thương, còn có cả mình bị thương, lúc đó cô còn không sợ đến thế. Nhưng bây giờ, cô thực sự rất sợ hãi.
“Cô đang làm gì?” Khương Nguyệt đẩy cửa bước vào. Lục Tư Di không nói nên lời.
Khương Nguyệt cũng vội vàng báo cảnh sát và gọi xe cấp cứu, mọi chuyện trông như thể cô ta là người phát hiện ra vậy.
Khi cảnh sát đến, Khương Nguyệt kể lại những gì mình thấy, tiện thể còn thêm mắm thêm muối vào.
Cảnh sát giam giữ Lục Tư Di. Bà Khương không tin Lục Tư Di sẽ làm Khương Uy tức chết, nhưng bây giờ bằng chứng chỉ có thể do Kỳ Dương tìm, bản thân bà còn cần lo hậu sự cho Khương Uy.
“Chuyện này cứ giao cho cậu.” Bà Khương nhìn Kỳ Dương.
“Bác gái cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ tìm ra bằng chứng để chứng minh sự trong sạch của cô ấy.”
Không lâu sau, Kỳ Dương trực tiếp tìm được bằng chứng. Người cuối cùng Khương Uy gặp trước khi c.h.ế.t chính là Khương Nguyệt. Cảnh sát đã đưa Khương Nguyệt đi.
Lúc này, Khương Thiến cũng đã cuỗm hết tiền của công ty, trốn sang nước ngoài. Khương Thiến sợ mình trắng tay nên đã lên kế hoạch mọi chuyện từ trước, không ngờ Khương Uy lại c.h.ế.t vào lúc này.
Đây cũng là cơ hội tốt để cô ta tẩu thoát!
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Con thực sự không ngờ họ lại làm ra chuyện như vậy.”
Khương Nguyệt làm Khương Uy tức chết, mà vẫn sống bình thản, còn Khương Thiến thì bị người ta tìm thấy đã cuỗm tiền của công ty mà bỏ trốn.
Lục Tư Di an ủi: “Mẹ, vẫn còn có chúng con đây mà!”
Tất cả những chuyện này đến quá bất ngờ, khiến Bà Khương không thể chịu đựng nổi.
Bà Khương cũng chịu đả kích không nhỏ, cũng không muốn quản lý công ty. Theo di chúc của Khương Uy, bà đã giao công ty cho Kỳ Dương và Lục Tư Di quản lý.
Người trong công ty cũng không có ý kiến gì, vì Lục Tư Di có cổ phần nhiều nhất, hơn nữa Lục Tư Di còn là con của Khương Uy, Lục Tư Di có quyền đối với tất cả những điều này.