Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Điềm không thể không thừa nhận, nhìn cảnh này, trái tim cô như có một sợi lông vũ nhẹ nhàng lướt qua, ngứa ngáy khó chịu.
Sau nụ hôn nhẹ nhàng, người đàn ông ngẩng đầu lên, ánh mắt dường như ẩn chứa sự cưng chiều vô hạn.
“Lần sau thấy ai không vừa mắt, cứ nói với tôi, tôi sẽ ra mặt, tự cô động tay làm mình bị thương thì sao?”
Mặt Khương Điềm lập tức đỏ bừng, đỏ lừ tới tận vành tai.
Chú Lục không chỉ thiên vị không giới hạn, mà còn biết cách “thả thính” như vậy sao?
…
--- Chương 7 ---
Chú Lục hơi mê người
Trở lại Yến Quy Viên, nơi Lục Chí Đình thường trú, Khương Điềm đi theo sau anh, ngó nghiêng khắp nơi.
Đây là lần đầu tiên cô thấy nơi chú Lục sống.
Giờ này, các người hầu trong biệt thự đều đã rời đi, Lục Chí Đình dẫn cô vào nhà, vừa bật đèn lên, Khương Điềm liền thấy một bóng trắng toát lao về phía mình.
Thế nhưng còn chưa kịp lao đến người cô, đã bị Lục Chí Đình vỗ sang một bên.
“Còn dám làm loạn nữa thì ngày mai ta sẽ tống cổ ngươi đi!” Anh mặt đen sầm nói.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lúc này Khương Điềm mới nhìn rõ cái bóng trắng vừa rồi là gì.
Một con sói trắng lớn.
Và lúc này, cái thân hình đồ sộ đáng lẽ phải uy phong lẫm liệt, lại đang rên rỉ nằm phục trên đất, đôi mắt xanh biếc đáng thương nhìn Lục Chí Đình.
Khương Điềm nghĩ, con sói này cũng có vẻ rất có linh tính.
Lục Chí Đình không để ý đến sinh vật lông lá đang nằm phục dưới đất nữa, hờ hững hỏi Khương Điềm: “Đã ăn tối chưa?”
Khương Điềm đáp qua loa là chưa, ánh mắt dán chặt vào con sói trắng lớn đang theo sau.
Cả người nó lông trắng muốt, nhìn thôi đã muốn vuốt ve rồi.
Lục Chí Đình không để ý, nghe cô nói chưa ăn liền nói: “Cô ngồi chút đi, tôi xuống dưới.”
Lúc này Khương Điềm mới rời sự chú ý khỏi con sói trắng lớn, cô kinh ngạc nhìn Lục Chí Đình, “Anh định tự mình vào bếp sao?”
Cô có nên cảm thấy vinh dự không nhỉ, chú Lục tự mình nấu mì cho cô ăn.
Lục Chí Đình không đổi sắc mặt quét mắt nhìn cô, “Chứ sao? Tôi để nó nấu mì cho cô ăn à?”
Cái “nó” này, là chỉ con sói trắng lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hình như biết chủ nhân đang nói về mình, con sói trắng lớn còn nghiêng đầu.
Khương Điềm xoa xoa mũi, đột nhiên lại cười hì hì xáp lại gần Lục Chí Đình, “Chú Lục, nó có tên không? Tên là gì?”
Lục Chí Đình đang cởi áo khoác, không quay đầu lại nói: “Không có, cô có thể gọi nó là sói lang.”
“Tên sói lang không phải thích hợp với chú Lục hơn sao?” Khương Điềm lẩm bẩm nói nhỏ một câu.
Lục Chí Đình cười nhẹ một tiếng đầy ẩn ý, Khương Điềm lập tức im bặt, nghi ngờ anh đã nghe thấy mình lẩm bẩm gì đó.
Lục Chí Đình xắn tay áo sơ mi đi vào bếp, Khương Điềm liền dựa vào con sói trắng lớn ngồi xuống, nhân cơ hội thỏa thích vuốt ve nó.
Con sói trắng lớn thoải mái nằm phục dưới chân cô, đôi mắt sói xanh biếc lim dim đầy dễ chịu.
Lục Chí Đình bưng bát mì ra, thấy cô chăm chú vuốt ve con sói đến mức muốn làm nó hói đầu, anh nhíu mày quét mắt nhìn đống lông sói trên mặt đất và trên người cô, vẻ mặt chán ghét nói: “Đi rửa tay sạch sẽ rồi hãy ăn mì.”
Khương Điềm hiếm khi nghe lời, rửa tay xong ngồi cạnh Lục Chí Đình ngoan ngoãn ăn mì.
Con sói trắng lớn muốn xáp lại gần, bị Lục Chí Đình chán ghét đá văng ra.
Khương Điềm vừa ăn mì, mắt lại dán chặt vào con sói trắng lớn, “Chú Lục, nó không có tên mà anh cũng không đặt cho nó sao?”
“Cô đặt đi.” Lục Chí Đình tùy tiện nói.
Khương Điềm vò vò tóc, nhìn con sói trắng lớn với bộ lông trắng muốt, “Vậy gọi là Bạch Bạch đi.”
Lục Chí Đình khẽ "ừ" một tiếng, thấy cô ăn xong mì, u ám nói: “Ăn xong rồi thì chúng ta tính sổ đi.”
Lưng Khương Điềm lạnh toát, rùng mình một cái, cô quay đầu lại cười lấy lòng: “Chú Lục tính sổ gì cơ chứ, anh xem cũng muộn rồi, chúng ta đi nghỉ trước được không?”
Lục Chí Đình mặt không đổi sắc mở miệng: “Tính sổ xong rồi đi nghỉ cũng chưa muộn.”
Khương Điềm tung hoành Giang Thành bao lâu nay, đánh nhau gây rối gì mà chưa từng làm qua, đây là lần đầu tiên cô bị người khác tính sổ.
Đối tượng lại còn là Lục Chí Đình.
Cô đành phải méo mặt làm nũng: “Chú Lục, cháu buồn ngủ lắm rồi.”
Ánh mắt Lục Chí Đình không hề thay đổi chút nào: “Cô hứa với tôi sau này không đánh nhau nữa, thì có thể đi nghỉ.”
Không đánh nhau là không thể rồi, kiếp này cũng không thể không đánh nhau.
Khương Điềm giở chút mánh khóe, giả vờ ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng, sau này cháu không đánh nhau nữa.”
Người phụ nữ nhỏ bé cười xảo quyệt như cáo, Lục Chí Đình há lại không biết cô đang nghĩ gì trong lòng?
Anh cũng không vạch trần, chỉ cười một cách khó hiểu: “Đã đồng ý rồi thì không thể nuốt lời đâu đấy, nếu không chú Lục không dám đảm bảo có khiến cô chân mềm nhũn không còn sức đánh nhau hay không đâu.”
Khương Điềm rùng mình một cái, cô nghi ngờ Lục Chí Đình đang “lái xe”, nhưng không có bằng chứng.
Chuyện đánh nhau tạm thời bỏ qua, Khương Điềm vừa vào phòng ngủ nằm xuống, Lục Chí Đình đã bước vào.