Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bình thường thôi.” Khương Điềm nói: “Nhưng duyên phận đã đến như vậy rồi, tôi cũng hiểu tại sao cô lại luôn thù địch tôi rồi, cô nghĩ tôi ở bên Lục Chí Đình là vì anh ấy có tiền có quyền đúng không?”
Lục Tâm Manh có chút ngại ngùng, nhưng đúng là cô ấy đã hiểu lầm Khương Điềm trước: “Vâng, em xin lỗi.”
Lục Tâm Manh rất thích Lục Chí Đình, nhưng cô ấy hiểu rõ thân phận của mình, cô ấy và Lục Chí Đình không thể ở bên nhau. Chỉ cần Lục Chí Đình có thể hạnh phúc là cô ấy đã mãn nguyện rồi, nhưng cuộc sống được chiều chuộng từ nhỏ cũng khiến cô ấy nhìn thấy một số bộ mặt xấu xí của con người vì lợi ích.
Vì vậy, khi biết Khương Điềm chỉ xuất thân từ một gia đình bình thường, cô ấy vô thức nghĩ rằng Khương Điềm nhất định là vì tiền mới ở bên Lục Chí Đình. Nhưng sau khi ở bên Khương Điềm một thời gian dài, Lục Tâm Manh đã dần hiểu rõ Khương Điềm là người như thế nào.
Cô ấy lương thiện, nhiệt tình, có tinh thần chính nghĩa và trách nhiệm, quan trọng nhất là khi nhắc đến Lục Chí Đình, mắt cô ấy sẽ long lanh và mặt sẽ nở nụ cười. Nếu nói đây không phải là tình yêu, Lục Tâm Manh thực sự không thể tưởng tượng được tình yêu là gì nữa.
Khương Điềm nhìn vẻ mặt Lục Tâm Manh ngày càng nặng nề, cười nói: “Cô đang cảm thấy hối hận vì đã hiểu lầm tôi sao?”
“Ừm.” Lục Tâm Manh thành thật gật đầu: “Trước đây em đã nghĩ chị quá nông cạn, thật sự xin lỗi.”
Bỏ qua những định kiến ban đầu, Khương Điềm biết Lục Tâm Manh là người như thế nào, nên vốn dĩ sẽ không chấp nhặt gì với cô ấy. Hiện tại cô ấy chịu cúi đầu xin lỗi, Khương Điềm vui vẻ chấp nhận, cô cầm chai rượu trên bàn rót một ly vào cốc Lục Tâm Manh, tiện thể rót cho mình một ly: “Có gì đâu chứ, tôi tha thứ cho cô rồi!”
--- Chương 72 ---
Tô Trường Thanh đến thăm
Lục Tâm Manh uống cạn ly rượu trong cốc: “Cảm ơn chị.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Khương Điềm cũng uống hết ly rượu của mình một hơi: “Ai mà chẳng có lúc nhìn nhầm người, chỉ là sau này đừng nhắm vào tôi nữa nhé.”
Lục Tâm Manh gật đầu, An An cũng đưa cốc của mình qua: “Tôi cũng muốn, không thể chỉ hai người cụng ly mà bỏ quên tôi chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cuối cùng khi Lục Chí Đình đến đón Khương Điềm thì cả ba người đều đã say mềm như bùn. Khương Điềm trong số đó vẫn coi như là người có tửu lượng tốt, ít nhất vẫn có thể mô tả vị trí cho Lục Chí Đình và còn cẩn thận đắp chăn cho hai người kia.
Lục Chí Đình đi lên bấm chuông cửa, Khương Điềm mơ màng ra mở cửa. Vừa mở cửa, mùi rượu nồng nặc trong nhà xộc thẳng vào mặt Lục Chí Đình, ngay cả Lục Chí Đình đã quen xã giao cũng bị sặc đến chóng mặt: “Cô làm sao vậy, ngay cả với Lục Tâm Manh cũng có thể uống nhiều như thế này ư?”
“Không được nói như vậy!” Khương Điềm giơ một ngón tay chặn miệng Lục Chí Đình: “Chúng tôi là bạn tốt, đâu thể để anh ở đây làm càn!!”
Lục Chí Đình thở dài, kéo Khương Điềm vào lòng rồi đóng cửa: “Đi thôi, chúng ta về nhà.”
Khương Điềm thuộc loại người có tửu phẩm khá tốt, ngoài mấy câu nói lảm nhảm khi Lục Chí Đình vừa đến, sau đó vừa lên xe cô liền ngủ thiếp đi, suốt đường đi cũng không quậy phá, cứ ngủ mãi.
Về đến nhà, Lục Chí Đình tắt máy, bế Khương Điềm đi vào nhà. Vì đang bế Khương Điềm nên không có tay mở cửa, Lục Chí Đình bấm chuông cửa, Dì Trương mở cửa, thấy Khương Điềm trong lòng Lục Chí Đình, vừa định hỏi có chuyện gì, thì ngửi thấy mùi rượu nồng nặc: “Thiếu phu nhân đây là uống rượu rồi sao?”
Lục Chí Đình đưa đồ trong tay cho Dì Trương trả lời: “Đi tân gia giúp bạn, có lẽ uống hơi nhiều.”
Dì Trương nhận lấy chiếc túi Lục Chí Đình đưa: “Vậy tôi đi pha cho Thiếu phu nhân một cốc nước mật ong nhé.”
“Được.” Lục Chí Đình bế Khương Điềm lên lầu, đặt Khương Điềm xuống giường xong thì vào phòng tắm lấy khăn mặt thấm nước lau mặt cho Khương Điềm. Khương Điềm khó chịu giãy giụa một chút rồi lại ngủ thiếp đi.
Dì Trương đã bưng nước mật ong lên rồi, bà gõ cửa nói: “Thiếu gia, nước mật ong đã xong rồi ạ.”
Lục Chí Đình cầm nước mật ong nhẹ nhàng lay Khương Điềm: “Điềm Điềm, uống nước mật ong rồi hãy ngủ.”
Khương Điềm bị lay cho tỉnh táo hơn một chút, cô nhắm mắt lại, nắm lấy tay Lục Chí Đình cầm cốc ừng ực uống hết nước mật ong, cuối cùng còn l.i.ế.m môi: “Ngọt quá.”
Lục Chí Đình bị vẻ đáng yêu của cô làm cho suýt chảy m.á.u mũi, trong lòng tự nhủ mấy lần: Cô ấy bây giờ say rồi, cô ấy bây giờ say rồi, cô ấy bây giờ say rồi…
Cuối cùng sau khi điều chỉnh được tâm lý, Lục Chí Đình lau mặt cho Khương Điềm xong thì nhìn bộ quần áo mà lo lắng. Anh đấu tranh nội tâm rất lâu giữa việc tự mình thay hay gọi Dì Trương đến thay, cuối cùng Lục Chí Đình quyết định tự mình ra tay.