Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tài xế ban nãy còn đang phân vân trên xe có nên xuống hỏi Khương Điềm chuyện gì đã xảy ra không, chỉ sợ cô chủ đến hẹn hò với tình nhân, mình mà tiến lên sẽ bị tình nhân đánh một trận, thậm chí còn nghĩ sẵn xem Khương Điềm lên xe chất vấn mình có nhìn thấy gì không thì phải trả lời thế nào. Nghe Khương Điềm gọi, anh ta vội vàng chạy đến, ngay cả ô cũng không cầm theo: “Cô chủ, có chuyện gì vậy?”

Khương Điềm bị Bạch Nhiên siết chặt đến mức gần như không thở nổi: “Giúp, giúp tôi đẩy anh ta ra! Tôi sắp không thở được rồi.”

“Ồ, ồ được.” Tài xế vội vàng tiến lên định kéo Bạch Nhiên ra, nhưng bị Bạch Nhiên đẩy một cái văng ra.

“Anh cũng muốn đến giành cô ấy với tôi sao?”

“Tôi, cô chủ, phải làm sao bây giờ ạ?” Tài xế khó xử nói.

“Kéo ra đi chứ!” Khương Điềm sốt ruột hét lên.

Tài xế lại vươn tay kéo, lần này Bạch Nhiên không giãy giụa nữa, vì anh ta đã ngất đi. Tài xế còn chưa dùng sức, Bạch Nhiên đã ngã về phía anh ta. Tài xế theo bản năng lùi lại một bước, Bạch Nhiên liền đổ vật xuống đất.

Tài xế có chút hoảng sợ, lắp bắp hỏi Khương Điềm: “Cô, cô chủ, ph, phải làm sao bây giờ ạ, tôi không động vào anh ta, anh ta tự ngã, ngã đó ạ.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Khương Điềm vẫn còn đang bực mình, mình có lòng tốt đi đưa ô mà không ngờ còn bị chiếm tiện nghi, cô tức giận quay người đi.

Tài xế khó xử nhìn Bạch Nhiên nằm dưới đất rồi lại nhìn Khương Điềm, nói: “Cô chủ cứ thế bỏ mặc người ta ở đây sao?”

“Không thì sao? Cứ thế khiêng kiệu tám người đưa anh ta về à?” Khương Điềm bực bội nói. “Cũng đâu phải tôi bảo anh ta dầm mưa, anh ta có làm sao cũng không liên quan đến tôi!”

“Cô chủ, anh ta có c.h.ế.t không ạ?” Tài xế vẫn không dám đi, mưa lớn thế này mà cứ bỏ mặc người ta ở đây, nhỡ có chuyện gì thì sao? Lỡ người ta có mệnh hệ gì thì trách nhiệm lớn lắm.

Khương Điềm đã lên xe, nhìn Bạch Nhiên và tài xế vẫn còn dầm mưa, thở dài: “Đưa anh ta đến bệnh viện đi, đến bệnh viện rồi thì mặc kệ anh ta.”

Tài xế vội vàng gật đầu đồng ý, đỡ Bạch Nhiên từ dưới đất dậy, dìu anh ta lên xe. May mắn là hàng ghế sau của chiếc xe có hai hàng ghế, cũng không màng Bạch Nhiên toàn thân ướt sũng, đặt Bạch Nhiên vào xe xong thì lái xe thẳng đến bệnh viện.

Đến bệnh viện, sau khi kiểm tra xong, bác sĩ nói không có gì đáng ngại, chỉ là thể chất kém lại bị dính mưa nên mới ngất. Khương Điềm nộp phí xong đang chuẩn bị rời đi, vừa đi đến cửa bệnh viện thì Bạch Nhiên đã rút chai truyền dịch ra, lại đuổi theo: “Điềm Điềm, em đừng đi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khương Điềm nhìn đồng hồ, đã hơn một tiếng trôi qua, Lục Chí Đình sắp tan làm rồi. Cô không có thời gian để dây dưa với Bạch Nhiên nữa. Bạch Nhiên tuy đáng thương, nhưng đối với cô, Lục Chí Đình vẫn quan trọng hơn.

Bạch Nhiên chạy mấy bước về phía trước định kéo tay Khương Điềm: “Điềm Điềm, em đừng đi có được không?”

May mắn là Bạch Nhiên vì sốt nên động tác chậm hơn bình thường một nhịp, Khương Điềm chỉ hơi nghiêng người là đã tránh được Bạch Nhiên: “Tôi đưa anh đến bệnh viện đã là làm tròn trách nhiệm lớn nhất của tôi rồi, Bạch Nhiên anh đừng có được voi đòi tiên!”

“Khoan đã Điềm Điềm, em đợi một chút, tôi thật sự, thật sự thích em.” Bạch Nhiên nói.

--- 074 ---

Xảy ra xung đột lần nữa

Vì trời đang mưa bão lớn, bình thường không có bệnh gấp thì mọi người sẽ không chạy xa đến bệnh viện Trung tâm để khám, lượng người ra vào bệnh viện cũng rất ít. Lúc này, cảnh tượng nhỏ diễn ra ở cửa đã bị những người rảnh rỗi nhìn thấy.

Mặc dù phần lớn người dân thành phố A đều biết Lục Chí Đình, nhưng Khương Điềm nếu không trang điểm thì gần như không có gì nổi bật. Bạch Nhiên cũng vì mặc đồ bệnh nhân nên không bị ai nhận ra. Mọi người đều nghĩ đó chỉ là một cặp đôi cãi nhau. Có người nhiều chuyện đi đến khuyên nhủ: “Trời mưa lớn thế này cô gái cứ ở lại với bạn trai một lát đi, chuyện gì mà quan trọng bằng sức khỏe?”

“Không phải đâu thím, cháu không phải bạn gái anh ta.” Khương Điềm vội vàng giải thích.

Bạch Nhiên thấy có cơ hội, vội vàng nắm lấy tay Khương Điềm nói: “Điềm Điềm, trước đây đều là lỗi của tôi, em có thể tha thứ cho tôi không?”

“Anh làm gì vậy?” Khương Điềm muốn rút tay ra.

Bà thím nhiều chuyện kia lại mở miệng: “Cô xem bạn trai cô đã nhận lỗi rồi thì cô tha thứ cho anh ấy đi. Hai đứa trông còn trẻ mà, có chuyện gì không thể nói chuyện đàng hoàng sao? Dù có giận dỗi thì cũng phải đợi bạn trai cô khỏe lại rồi hãy nói chứ.”

Bạch Nhiên vội vàng phụ họa: “Đúng vậy, tôi còn chưa truyền dịch xong. Điềm Điềm, em có thể ở lại với tôi đến khi tôi truyền xong không? Tôi hứa đợi tôi truyền xong sẽ không quấy rầy em nữa, được không Điềm Điềm?”

“Cô xem bạn trai cô đã lùi một bước rồi, cô cũng lùi một bước đi. Một bước lùi biển rộng trời cao mà, cô gái cứ ở lại với bạn trai đến khi anh ấy truyền dịch xong rồi hãy tính.” Bà thím lại khuyên.

Bạch Nhiên vội vàng gật đầu.