Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dường như có chút nghi ngờ lời cô nói, người đàn ông ngả người ra ghế phía sau, hai tay đan vào nhau chống cằm, lặng lẽ quan sát khuôn mặt đỏ bừng vì sốt ruột của Khương Điềm.
Không biết nghĩ đến điều gì, người đàn ông đột nhiên vẫy tay, dặn dò vài câu bằng tiếng Anh với một cô gái châu Âu tóc vàng mắt xanh vừa bước vào.
Khương Điềm ngừng nói. Nhìn môi trường xung quanh người đàn ông khí chất đang ở, dường như là trong một văn phòng cao cấp, hắn ta ở nước ngoài sao?
Hiệu suất làm việc của cô gái châu Âu quả thực rất cao.
Không lâu sau cô ta đã đi vào và báo cáo tình hình với ông chủ. Lúc này, bên kia đã cắt đứt đường tiếng, Khương Điềm ngơ ngác nhìn họ nhanh chóng trao đổi, ngay lập tức sắc mặt của người đàn ông khí chất trở nên không tốt lắm.
"Thì ra cô Khương quả nhiên không nói dối." Người đàn ông lại mở lại đường tiếng.
Khương Điềm dùng giọng điệu thương lượng, "Nếu đã bắt nhầm người, từ chỗ tôi cũng không lấy được thứ các anh muốn, các anh có thể đưa tôi về được không?"
Nghe vậy, người đàn ông khí chất lại bật cười.
Khương Điềm lạnh mặt, cô buồn cười đến vậy sao?
"Dù hiện tại cô Khương không có thông tin hữu ích nào để cung cấp, nhưng tôi tin rằng, vị hôn phu Lục Chí Đình của cô, nhất định có thứ tôi muốn."
Thật đúng là độc ác, không chừa đường lui cũng phải vắt kiệt chút giá trị cuối cùng trên người cô.
"Vì vậy, cô Khương sẽ phải chịu khó ở đây thêm vài ngày nữa. À đúng rồi, chiếc vòng cổ trên cổ cô Khương rất đẹp, quý giá như vậy nhất định đừng làm mất nhé."
Khương Điềm lúc này cứ như thể rơi vào hầm băng, lạnh toát từ gót chân đến đỉnh đầu.
Chiếc máy tính bị mang đi, chỉ nghe thấy người đàn ông dặn dò tên cầm đầu một câu, "Hãy tiếp đón cô ấy thật tốt."
Sau đó, Khương Điềm bị tên cầm đầu "mời" về đống rơm, nhìn sợi xích sắt khóa chặt ở mắt cá chân mà nhất thời không nói nên lời. Đèn sợi đốt bị tắt, cánh cửa sắt cũ nát của nhà kho bị đóng sầm lại, bên ngoài truyền đến tiếng khóa cửa lạch cạch thưa thớt.
Trong chốc lát, nhà kho khôi phục lại sự tĩnh lặng, chìm vào một khoảng tối đen. Ánh trăng xuyên qua một khung cửa sổ nhỏ cao tít trên tường đổ xuống một vệt sáng nhỏ trên nền đất, tiếng dế bên ngoài kêu vang vọng liên hồi.
Khương Điềm ôm đầu gối nhìn lên mặt trăng qua khung cửa sổ nhỏ, im lặng một lúc lâu đột nhiên khẽ mở miệng.
"Lục Chí Đình, anh ngàn vạn lần đừng đến tìm em."
Và lúc này, Lục Chí Đình đã bận tối mặt tối mũi.
--- Chương 9 ---
Thoát thân
"Cậu chủ, đã phong tỏa tất cả các lối ra của thành phố, nhưng vẫn không có tin tức gì."
Trương Tiêu cúi đầu, cẩn thận nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Đồ vô dụng! Một lũ vô dụng!"
Hất tung tập tài liệu trên bàn xuống đất, lồng n.g.ự.c Lục Chí Đình phập phồng dữ dội.
Một trợ lý chạy vào, thấy bộ dạng ông chủ đang nổi cơn thịnh nộ thì do dự không quyết, cuối cùng ghé tai Trương Tiêu báo cáo tình hình.
"Có tiến triển là, tín hiệu định vị vệ tinh của cô Khương đã khôi phục bình thường, định vị hiển thị, cô Khương đã ra khỏi thành phố, ở một làng chài nhỏ gần đường cao tốc lối ra phía Tây thành phố."
"Mang qua đây!"
Trương Tiêu bước tới đưa chiếc máy tính bảng trong tay lên, nhìn chấm đỏ nhấp nháy không ngừng trên màn hình máy tính bảng, Lục Chí Đình mới vừa vặn bình tĩnh lại.
"Bây giờ lập tức ra khỏi thành phố."
"Cậu chủ đợi đã."
Trương Tiêu đột nhiên mạnh dạn giữ lấy tay Lục Chí Đình đang cầm áo khoác, "Người bắt cóc cô Khương lần này, dường như là cùng một nhóm với vụ bắt cóc biệt thự lần trước."
Thân hình cao lớn khựng lại. Không khí ngưng đọng vài giây, Lục Chí Đình buông áo khoác xuống, ngồi lại vào ghế văn phòng.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Việc bất thường ắt có biến, chỉ sợ bọn chúng đang nhử tôi cắn câu thôi."
"Nhóm người này, rất có thể là một thế lực tập đoàn nước ngoài."
Lục Chí Đình nhíu chặt mày, ngón tay chốc chốc lại gõ nhẹ lên bàn. Trương Tiêu tự nhiên hiểu rõ cậu chủ lúc này đang lo lắng điều gì.
"Cậu chủ yên tâm, vì mục tiêu thực sự của bọn chúng là cậu, vậy thì hẳn sẽ không làm gì cô Khương. Cô Khương lúc này có lẽ vẫn chưa lâm vào nguy hiểm..."
"Cậu có thể đảm bảo không?"
Giọng nói lạnh lùng của Lục Chí Đình cắt ngang lời Trương Tiêu. Nhìn vẻ nghiêm nghị chưa từng có của cậu chủ, Trương Tiêu nhất thời không nói nên lời.
"Cái này..."
Bây giờ cô gái nhỏ kia đang làm gì? Chắc là sợ hãi đến run rẩy đúng không? Chắc là co rúm lại mà rơi nước mắt? Có đói không, có lạnh không, có... nhớ anh không...
Lục Chí Đình nhíu chặt mày hơn, trong lòng là sự hoảng loạn chưa từng có.
Quả nhiên, hễ chạm vào cô ấy, bản thân anh lại rối tinh rối mù.
Lục Chí Đình giận đến cực điểm rồi bật cười: "Dù là hang rồng hang cọp, tôi cũng sẽ xông vào!"
Khương Điềm tỉnh dậy, là bị đói mà tỉnh.
Tối qua vốn đã không kịp ăn tối, đói khát lạnh lẽo cộng thêm hoảng sợ, bây giờ trong bụng cứ như nuôi mấy con dế, kêu vui tai kinh khủng.