Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Điềm Điềm à, em đừng làm loạn nữa, ngoan ngoãn đợi anh về…”
Lục Chí Đình còn chưa nói hết lời, Khương Điềm đã kéo anh đi ra ngoài: “Em không đùa đâu.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lục Chí Đình hiếm khi thấy Khương Điềm nghiêm túc và không thể từ chối như vậy, giống như Hạ Lan, đa số thời gian đều rất ôn hòa dễ nói chuyện, nhưng nếu thật sự tức giận thì ngay cả Lục Quốc Trung và Lục Chí Đình cũng không dám chọc vào.
Thế là Lục Chí Đình không nói gì nữa, cùng Khương Điềm ra khỏi cửa. Lúc này vẫn chưa đến giờ tan làm, Khương Điềm cười với mọi người nói: “Xin lỗi mọi người, em có chút việc, xin phép về sớm. Ngày mai em sẽ mời mọi người trà chiều.”
Các nhân viên vội vàng đứng dậy: “Không cần đâu, không cần đâu, Trưởng phòng có việc thì cứ đi đi ạ.”
Khương Điềm cười cười không nói gì, kéo Lục Chí Đình ra ngoài. Lục Chí Đình lên xe, sau khi khởi động máy nhìn Khương Điềm: “Em thật sự muốn đi à?”
“Anh là đàn ông con trai mà sao lề mề thế?!” Khương Điềm nhìn Lục Chí Đình.
Thế là Lục Chí Đình không khuyên ngăn Khương Điềm nữa, đạp ga rời đi.
Đến cửa nhà họ Lục, Lục Chí Đình xuống xe, mở cửa cho Khương Điềm. Hai người nắm tay nhau đi vào.
Vào đến trong nhà, Lục Quốc Trung và Hạ Lan vốn đang ngồi ở phòng khách. Thấy Lục Chí Đình và Khương Điềm cùng nhau bước vào, Lục Quốc Trung lập tức đứng dậy, chỉ vào Khương Điềm: “Cô ra ngoài!”
Gần như cùng lúc Lục Quốc Trung đứng dậy, Lục Chí Đình đã kéo Khương Điềm ra phía sau mình. Sau khi nghe Lục Quốc Trung nói gì đó, anh liền kéo Khương Điềm quay ra ngoài.
“Đứng lại!” Lục Quốc Trung nói.
Bước chân của Lục Chí Đình không hề ngừng lại, cứ thế đi thẳng ra ngoài. Cuối cùng vẫn là Hạ Lan phải đi ra ngoài khuyên nhủ mãi Lục Chí Đình mới chịu dừng lại.
Trong phòng khách nhà họ Lục, bốn người ngồi đối diện nhau, mỗi người một vẻ mặt. Lục Chí Đình mở lời: “Gọi tôi về có chuyện gì không?”
--- Chương 89 ---
Chấm dứt hợp tác với Tô thị
“Hôm nay sao con không đến công ty?” Lục Quốc Trung hỏi.
Lục Chí Đình nhướng mày: “Chẳng phải đã tuyệt giao với ông rồi sao? Công ty không phải do ông quản lý à? Tôi còn đến đó làm gì?”
“Ông!” Lục Quốc Trung vừa định nói thì bị Hạ Lan ngăn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Chí Đình, đó đều là lời nói trong lúc tức giận thôi, sao con lại coi là thật?”
“Lời nói trong lúc tức giận sao?” Lục Chí Đình nhìn Lục Quốc Trung. “Lời nói ra quá thật lòng thì tôi coi là thật, hóa ra không phải lời thật lòng à?”
Lời này nói với Lục Quốc Trung, ý muốn ép Lục Quốc Trung phải chịu thua.
Lục Quốc Trung không nói gì, quay mặt sang một bên.
Hạ Lan cười một tiếng: “Chí Đình, ngày mai con đến công ty được không?”
“Tại sao?” Lục Chí Đình hỏi. “Tiếp tục đến công ty rồi lại bị người ta đuổi ra sao?”
“Chí Đình à.” Hạ Lan nói: “Bố con không có ý gì khác đâu, chuyện này mẹ đã ra mặt giải quyết rồi, sau này bên Tô thị con không cần bận tâm nữa. Con thấy được không?”
“Hừ, muốn tôi đến thì đến, muốn tôi cút thì cút, làm gì có chuyện tốt như vậy.”
“Lục Chí Đình!!” Lục Quốc Trung quay đầu trừng mắt nhìn Lục Chí Đình, “Cậu đừng quá đáng! Tôi đã lui một bước rồi cậu còn muốn gì nữa?!”
“Con có thấy bố lui bước chỗ nào đâu? Chẳng phải toàn bộ là mẹ con nói sao?!” Lục Chí Đình cũng trừng mắt nhìn Lục Quốc Trung.
“Cậu!!!”
Khương Điềm đứng bên cạnh, muốn khuyên ngăn nhưng không dám. Một khi cô mở miệng, Lục Quốc Trung nhất định sẽ nổi cơn tam bành thêm, rồi Lục Chí Đình chắc chắn sẽ bảo vệ cô, và mọi chuyện sẽ càng trở nên không thể cứu vãn.
Lục Quốc Trung lúc này liếc nhìn Khương Điềm đứng cạnh, chỉ vào cô và nói: “Có phải cô lại nói gì với Lục Chí Đình rồi không?”
Khương Điềm ngơ ngác, rõ ràng cô chẳng làm gì mà sao tự dưng lại dính dáng đến mình. Vừa định lên tiếng, Lục Chí Đình đã gạt phắt tay Lục Quốc Trung đang chỉ vào Khương Điềm, lạnh lùng nói: “Tự giữ tay của bố cho tốt.”
Hạ Lan vội vàng kéo Lục Quốc Trung, “Quốc Trung cũng chỉ là nhất thời kích động thôi, Điềm Điềm con đừng giận.”
Lời này nói ra đầy ẩn ý, thoạt nghe như thể mọi chuyện đều do cô gây ra. Nhưng Khương Điềm không thể hiện bất kỳ sự bất mãn nào, vội vàng xua tay: “Không có, không có, con không giận đâu ạ.”
Lục Chí Đình trừng mắt nhìn Lục Quốc Trung hỏi: “Hôm nay bố gọi con tới đây chỉ để nói chuyện con đến công ty sao? Con nói cho bố biết, con không đi. Không có việc gì nữa thì con về đây.”
Thấy Lục Chí Đình đứng dậy, Khương Điềm cũng vội vàng đứng theo. Cô vừa định cúi người chào Hạ Lan và Lục Quốc Trung thì chưa kịp cúi hẳn, Lục Quốc Trung đột nhiên nói: “Giao cái hộp cho tôi.”
Khương Điềm sững sờ, còn chưa kịp nói gì, Lục Chí Đình đã đột ngột quay người lại: “Đây mới là mục đích cuối cùng của bố sao? Con nói cho bố biết, đừng có mơ!”
Khương Điềm vẫn còn đang ngơ ngẩn, Lục Chí Đình đã kéo cô đi ra ngoài. Lần này dù Lục Quốc Trung có gọi thế nào, Lục Chí Đình cũng không dừng lại.