Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa tiếng sau, người đó cuối cùng cũng không chờ nổi nữa, thở dài một hơi, "Xem ra Lưu quản gia không muốn đồng ý rồi. Vậy được thôi, chúng tôi đi đây. Sau khi chúng tôi đi một tiếng, người tìm con trai ông sẽ lập tức đến đây, đến lúc đó có chuyện gì xảy ra thì chúng tôi không thể quản được đâu nhé."

A Cường nghe thấy thế lập tức ôm lấy chân Lưu quản gia, "Bố, con xin bố đồng ý họ đi. Bố không biết họ đáng sợ đến mức nào đâu, con không muốn bị họ bắt đi đâu, bố, con xin bố, xin bố nhanh đồng ý họ đi, bố!!!"

Bà Lưu thấy con trai sợ hãi như vậy, cũng đi kéo Lưu quản gia, "Ông nhẫn tâm nhìn con trai mình bị giày vò như vậy sao? Ông hãy nhìn kỹ con trai ông đi, mới chưa đầy một tháng mà nó đã gầy gò đến mức này rồi, ông thật sự nhẫn tâm sao?"

Hai mẹ con một người ôm chân ông cầu xin, một người kéo áo ông ép buộc ông, Lưu quản gia ngẩng đầu nhìn trần nhà.

Quá khứ gia đình hòa thuận, êm ấm ngày xưa như đèn kéo quân lướt qua trong tâm trí ông. Gia đình ông tốt đẹp như vậy, dù không là gì so với Lục gia, nhưng vẫn rất có thể diện trước mặt hàng xóm láng giềng. Ai cũng ngưỡng mộ ông, sao có thể sa sút đến nông nỗi này chứ.

"Lưu quản gia, tôi cho ông thêm một phút để cân nhắc, quá giờ sẽ không đợi đâu nhé. Đếm ngược, bắt đầu."

"Bố, con xin bố đấy." A Cường cầu xin càng thêm nhiệt tình, "Con dập đầu cho bố có được không, con xin bố

Bố!"

Thấy Lưu quản gia vẫn không có phản ứng, A Cường buông lỏng chân Lưu quản gia ra bắt đầu dập đầu.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, đến năm giây cuối cùng, trán A Cường đã rách máu, nhưng cậu ta vẫn tiếp tục dập đầu. Trước khi được tìm về, cậu ta đã bị 'giết gà dọa khỉ', nhìn thấy kết cục thê thảm của những người kia. Cả một cánh tay bị chặt đứt ngay trước mắt cậu ta, m.á.u b.ắ.n vào mắt, A Cường tại chỗ sợ đến... Nếu Lưu quản gia không đồng ý thì kết cục của những người đó chính là kết cục của cậu ta.

"Ba——"

“Bố, con xin bố đấy bố, sau này con nhất định sẽ không đánh bạc nữa, con sẽ tìm một công việc tốt, chuộc lại căn nhà cũ của chúng ta, được không bố?” A Cường đập đầu xuống đất, tiếng “bốp bốp” vang lên.

“Hai…”

“Ông đồng ý đi! Ông mau đồng ý đi, ông thực sự nhẫn tâm như vậy sao? Đó là con trai ruột của ông đấy! Ông mau đồng ý đi, nếu ông không đồng ý thì hai mẹ con tôi sẽ c.h.ế.t ngay trước mặt ông, ông nghe rõ chưa!!!” Bà Lưu khản giọng gào thét.

“Một…”

“Con xin bố!!”

“Đồng ý đi!!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ông quản gia Lưu nhắm mắt hít sâu một hơi, rồi nói: “Được, tôi đồng ý! Cậu đừng để họ qua đây nữa!”

A Cường ngừng đập đầu, bà Lưu cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đỡ A Cường dậy. Trán A Cường đã bê bết m.á.u thịt, gần như cùng lúc đó, cậu ta ngất đi.

Người đàn ông kia cất đồng hồ bấm giờ đi, “Được, nhưng thấy gia đình các người đáng thương như vậy, hôm nay tôi sẽ không tính sổ với ông, từ ngày mai trở đi, trong vòng một tuần, ông phải lấy được chiếc hộp. Vợ và A Cường của ông sẽ có người chuyên trách canh giữ ở đây. Khi ông có được chiếc hộp, chúng tôi sẽ thả họ, và sẽ không còn ai đòi nợ các người nữa.”

--- Chương 113 ---

Kẻ chủ mưu phía sau

“Cảm ơn, cảm ơn.” Bà Lưu đỡ đầu A Cường đặt lên đùi mình, chắp tay cảm ơn người đàn ông kia.

“Nhưng mà,” người đàn ông kia không bận tâm đến lời cảm ơn của bà Lưu, đột nhiên lên tiếng, “nếu ông giữa chừng bỏ trốn hoặc khai ra sự thật cho Lục Quốc Trung, vợ và con của ông cùng với căn nhà này sẽ… BÙM! Ông hiểu chứ?”

Ông quản gia Lưu gật đầu, “Tôi biết rồi, tôi sẽ không tiết lộ đâu.”

Người đàn ông kia hài lòng nhìn phản ứng của ông quản gia, từ trong túi lấy ra một vật nhỏ đưa vào tay ông.

“Đây là cái gì?”

“Thiết bị nghe lén, bên trên còn có hệ thống định vị. Dù sao thì nhà họ Lục không phải ai cũng có thể tùy tiện tiếp cận, chúng tôi không thể giám sát ông mọi lúc mọi nơi. Ông hãy mang nó theo người, chúng tôi sẽ biết mọi hành động của ông. Nhưng cái này không được dính nước, ông cẩn thận một chút.”

Ông quản gia Lưu bỏ thiết bị nghe lén vào túi, “Tôi biết rồi, còn chuyện gì nữa không?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Không còn nữa.” Người đàn ông kia cười nói, “Nhưng mà, ông phải hoàn thành tốt nhiệm vụ chúng tôi giao cho ông đấy, đừng nghĩ đến chuyện giở trò gì, nếu không tôi không chắc vợ và con trai ông sẽ xảy ra chuyện gì đâu.”

“Tôi hiểu rồi.”

“Được, vậy tôi đi đây, chuyện càng xong nhanh thì vợ con ông càng an toàn nhé.” Người đàn ông cười rồi rời đi.

Ông quản gia Lưu nhìn người đàn ông xuống lầu, cho đến khi rời khỏi tiệm mì, không gian lập tức trở lại yên tĩnh, như thể không có gì xảy ra, nhưng người bảo vệ ở cửa và vết m.á.u trên đất nói cho ông biết tất cả những gì vừa rồi là thật.

“Có thể đưa A Cường đến bệnh viện không? Cậu ta bị như vậy sẽ bị nhiễm trùng mất.” Bà Lưu ôm A Cường nói với ông quản gia.