Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thế nhỡ, điều cô ấy muốn anh không đáp ứng được thì sao?” Tô Bội và Bạch Nhiên ở bên nhau lâu như vậy đã hiểu rõ Bạch Nhiên là người như thế nào. Lòng anh ta chất chứa đầy sự báo thù, mang theo cảm giác muốn cùng nhà họ Lục đồng quy vu tận, làm sao có thể nghiêm túc suy nghĩ về tương lai.
Bạch Nhiên nghe lời Tô Bội nói, sững sờ một chút, sau đó nhìn bóng dáng Khương Điềm dần xa qua cửa kính, “Chỉ cần là điều cô ấy muốn, sẽ không có gì mà tôi không thể đáp ứng được.”
“Nói trước bước không qua đấy, nhỡ đến lúc tự vả thì sao?”
“Sẽ không như cô mong muốn đâu, cô cứ chờ xem.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Bạch Nhiên đặt cốc xuống đứng dậy, “Đi thôi.”
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng sau. Cũng giống như vừa nãy Bạch Nhiên nhìn Khương Điềm, Tô Bội nhìn bóng dáng Bạch Nhiên, sự tham lam trong mắt cô ta không thể nào che giấu được.
Khương Điềm và Lục Tâm Manh chơi đùa một lúc rồi quay lại làm việc. Lục Tâm Manh đến tìm cô với tư cách là đối tác hợp tác trước đây, bề ngoài thì rất nghiêm túc, nhưng thực ra chỉ là để than phiền với cô về những bệnh nhân khó tính mà cô ấy gặp phải trước đó. Sau khi than phiền xong, tâm trạng tốt hơn thì cô ấy lại quay về. Khương Điềm cũng bắt đầu công việc buổi chiều.
Có lẽ là do đến kỳ kinh nguyệt, hai ngày nay cô luôn bị lạnh tay chân và không có tinh thần, không chú ý một chút là đã ngủ gật mất rồi.
Khi tỉnh dậy, Khương Điềm thấy công ty đã không còn một bóng người, bên ngoài trời đã tối đen, văn phòng cũng không bật đèn. Cô dò dẫm tìm điện thoại để lấy ánh sáng, nhưng thứ chạm vào lại là hư không. Khương Điềm ngây người, ngồi thẳng dậy tìm điện thoại nhưng không thấy đâu, thế là cô đứng dậy đi tìm công tắc đèn.
Đi đến chỗ công tắc, cô lại phát hiện ngay cả công tắc cũng biến mất. Khương Điềm quay người lại, nhận ra mình đang đứng trong một khoảng hư vô, xung quanh không còn gì cả, chỉ có bóng tối đen như mực, không thấy được ngón tay. Lúc này, cô mới hoàn toàn hoảng loạn, sải bước tiến về phía trước, muốn tìm kiếm ánh sáng.
Nhưng trong bóng tối bao trùm này, cô biết phải tìm ánh sáng ở đâu? Khương Điềm càng đi càng vội, cuối cùng thì chạy. Không biết đã chạy bao lâu, cơ thể không hề mệt mỏi chút nào, nhưng vẫn không tìm thấy một tia sáng nào có thể an ủi cô. Khương Điềm sụp đổ, dừng bước ngồi phệt xuống đất òa khóc nức nở.
“Bố! Mẹ! Lục Chí Đình, mọi người ở đâu? Con sợ quá! Con không muốn ở đây nữa, mọi người có thể đến đây được không? Con sợ quá, thật sự rất sợ…”
Khương Điềm đang khóc, đột nhiên thấy một người đứng trước mặt. Cô không nhìn rõ mặt người đó, nhưng luôn cảm thấy rất quen thuộc. Người đó vươn tay về phía Khương Điềm, muốn kéo cô đứng dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Khương Điềm ngây người một lúc, rồi từ từ đưa tay ra. Người đó nắm lấy tay cô kéo cô dậy. Khương Điềm chợt nhận ra đó là khuôn mặt của Bạch Nhiên.
Cô sợ hãi muốn rụt tay về, Bạch Nhiên bước đến gần cô, “Điềm Điềm, em nhìn thấy anh mà không vui sao?”
Khương Điềm không nói gì, cảnh giác nhìn chằm chằm Bạch Nhiên. Phía sau anh ta là một vầng sáng trắng, nhưng ngoài ánh sáng trắng ra thì không có gì khác. Bạch Nhiên một lần nữa vươn tay về phía cô, “Đến đây, nắm lấy tay anh, đến bên cạnh anh đi.”
Khương Điềm lắc đầu, lùi lại một bước, đột nhiên nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống. Quay đầu nhìn lại, cô lại phát hiện phía sau mình không biết từ lúc nào đã biến thành vực sâu vạn trượng.
Khương Điềm giật mình, cẩn thận nhích người lên phía trước một chút, nhìn hẻm núi sâu không thấy đáy mà nuốt nước bọt.
“Đi thôi Điềm Điềm, đi với anh, phía sau anh có ánh sáng, em không sợ bóng tối sao? Đi với anh, đi với anh sẽ không sợ nữa.”
Khương Điềm lắc đầu, phía trước là Bạch Nhiên, phía sau là vực sâu, tiến thoái lưỡng nan.
Bạch Nhiên lại bước lên một bước, cùng với ánh sáng trắng phía sau anh ta cũng di chuyển tới. Ánh sáng trắng khiến Khương Điềm không thể mở mắt được, thế là cô nghiêng mặt đi. Vách đá phía sau lại biến thành biển lớn với những con sóng đen ngòm. Giữa biển có một hòn đảo, trên đảo có một người đứng, nhưng khoảng cách quá xa, không nhìn rõ người đó là ai.
“Em tiến lên một bước, chỉ một bước thôi là chúng ta có thể ở bên nhau rồi, đơn giản biết bao.” Bạch Nhiên tiếp tục dụ dỗ Khương Điềm, “Nhưng nếu em muốn ở bên Lục Chí Đình, em còn phải vượt qua biển cả trước mặt, vậy nên hãy quay lại đi, ở bên anh đi.”
“Người trên đảo là Lục Chí Đình?!” Khương Điềm đột ngột quay người lại, bóng dáng người trên đảo dần dần rõ ràng hơn, quả nhiên là Lục Chí Đình! Khương Điềm đi lên hai bước, gọi về phía đảo, “Lục Chí Đình! Có phải anh không Lục Chí Đình!!”
“Điềm Điềm! Lại đây!” Lục Chí Đình trên đảo gọi cô.
“Điềm Điềm, lại đây.” Bạch Nhiên phía sau mỉm cười nói.
Khương Điềm nhìn những con sóng dữ dội đang cuồn cuộn, Bạch Nhiên đã đi tới và sắp nắm lấy tay cô. Khương Điềm vội vàng sải bước ra ngoài, rồi bị những con sóng khổng lồ nuốt chửng.
“Điềm Điềm, Điềm Điềm!”