Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Chí Đình cũng không phải cả buổi sáng cứ ngồi trong văn phòng Khương Điềm để đọc tạp chí. Anh đã có thể mang việc về nhà thì đương nhiên cũng có thể mang việc đến đây làm. Anh gọi điện cho người của công ty, bảo họ gửi tài liệu đến, rồi ngồi trên ghế sofa xử lý.

Khương Điềm làm việc mệt mỏi ngẩng đầu lên thì thấy Lục Chí Đình vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy, hầu như không nhúc nhích. Bàn trà trước sofa ngang bằng với chỗ ngồi, nhưng chỗ uống trà thì hoàn toàn không thích hợp để làm việc. Cô làm việc trên bàn làm việc một lúc còn thấy mỏi cổ, huống hồ Lục Chí Đình hầu như lúc nào cũng chúi đầu vào công việc.

“Lục Chí Đình, anh làm vậy không mệt sao?”

“Cũng được.” Lục Chí Đình không ngẩng đầu lên, vẫn đang xem tài liệu.

“Cả buổi sáng sắp trôi qua rồi, sếp em căn bản còn chưa đến, hay là anh về công ty anh làm việc đi. Anh cứ như vậy, đừng nói anh, ngay cả em nhìn cũng thấy mỏi cổ giùm anh đấy.”

“Thế nếu buổi chiều anh ta đến thì sao?” Lục Chí Đình nói.

“Chiều đến thì chiều tính. Anh cứ thế này em thấy mệt giùm anh đấy, dù sao cũng không thể nào đến được, anh nghĩ nhiều quá rồi...” Lời còn chưa dứt, chuông điện thoại đột nhiên vang lên. Khương Điềm nhìn người gọi đến, sững sờ, đúng là nói cái gì đến cái đó.

Lục Chí Đình đặt tài liệu xuống, dựa vào ghế sofa, cười tủm tỉm nói: “Nghe máy đi, nhớ bật loa ngoài.”

Khương Điềm nghe máy, bật loa ngoài, “Alo, giám đốc, anh có chuyện gì không?”

Bên kia im lặng một lát mới nói, “Điềm Điềm, tối qua anh có gọi điện cho em không? Xin lỗi, hôm qua anh ra ngoài uống chút rượu với bạn, say quá rồi, nếu có nói gì với em thì em đừng bận tâm nhé.”

“Không sao, không sao, anh có nói gì với em đâu.” Nếu Chu Hùng Thiên không nhớ thì tốt quá rồi, Khương Điềm vội vàng giấu nhẹm chuyện hôm qua.

“Thật sự không nói gì sao?” Chu Hùng Thiên hỏi.

“Không, em nghe máy xong anh chẳng nói gì rồi cúp luôn.”

“Nhưng anh thấy nhật ký cuộc gọi của chúng ta có hai mươi phút mà.”

Khương Điềm khựng lại, nhìn Lục Chí Đình hy vọng anh sẽ cho mình chút ý kiến, nhưng Lục Chí Đình chỉ nhướng mày nhìn cô, ra vẻ đang xem kịch. Khương Điềm đành bất lực thu hồi ánh mắt, “Em cũng không để ý lắm, hôm qua con ch.ó nhà em làm đổ thùng rác nên em đang dọn dẹp không để ý. Nhưng anh thật sự chẳng nói gì rồi cúp máy luôn.”

“Vậy sao.” Chu Hùng Thiên nói, “Xin lỗi vì tối qua muộn thế còn gọi cho em, anh không nói gì là tốt rồi, vậy em cứ làm việc đi nhé.”

“Vâng.” Khương Điềm thở phào nhẹ nhõm sau khi cúp điện thoại, “Anh thấy chưa, có chuyện gì đâu, yên tâm đi, anh cứ về công ty làm việc đi.”

“Lát nữa anh ta sẽ gọi lại cho em đấy.” Lục Chí Đình nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Không thể nào.” Khương Điềm nói, “Đã gọi điện đến xác nhận rồi thì chắc chắn sẽ không gọi lại nữa đâu, anh còn nói anh ta sẽ đến công ty nữa chứ, có đến đâu mà. Anh cứ nghĩ nhiều quá đấy.” Khương Điềm vẫy tay, “Thôi đi, nếu anh không tin thì cứ ngồi lì ở đó đi, dù sao người khó chịu cũng không phải em.”

“Em không tin anh?” Lục Chí Đình hỏi.

“Tin, tin, tin! Em tin.” Khương Điềm nói qua loa, “Em phải làm việc rồi, đừng làm phiền em nữa.”

“Chúng ta đánh cược đi?”

“Đánh cược gì?” Khương Điềm tự tin vận may mình rất tốt, hễ là chuyện gì cần may mắn thì cô thường thắng, câu hỏi này của Lục Chí Đình đã kích thích ý chí thắng thua của cô.

--- Chương 152 ---

Ngẫu nhiên gặp Tô Bội ở tiệm lẩu

“Nếu lát nữa sếp em gọi điện cho em, thì em phải đồng ý một yêu cầu của anh, còn nếu không, anh sẽ rời đi ngay.”

“Được thôi.” Khương Điềm đầy tự tin, “Anh ta chắc chắn sẽ không gọi lại nữa đâu, em thắng chắc rồi.”

Lục Chí Đình mỉm cười, cúi đầu bắt đầu làm việc.

Một giờ sau, Chu Hùng Thiên vẫn không gọi điện đến. Đã đến giờ ăn trưa, Khương Điềm đứng dậy vươn vai, “Em đã bảo rồi mà, anh ta không gọi điện đâu. Chúng ta đi ăn thôi.”

“Được.” Lục Chí Đình không tiếp tục băn khoăn chuyện gọi điện thoại nữa, anh đứng dậy chỉnh lại quần áo, “Đi thôi.”

Tay Khương Điềm vừa chạm vào tay nắm cửa văn phòng, điện thoại đột nhiên reo lên. Khương Điềm giật b.ắ.n mình, từ từ lấy điện thoại ra, mở màn hình xem, tên người liên hệ hiện rõ ràng là Chu Hùng Thiên.

Lục Chí Đình đắc ý cười một tiếng, “Nghe máy đi.”

Khương Điềm nhăn mặt nghe điện thoại, “Alo, giám đốc, anh có chuyện gì không?”

“Anh đang ở cổng công ty, trưa nay anh mời em đi ăn nhé?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Xin lỗi giám đốc, hôm nay có lẽ không tiện lắm ạ.” Khương Điềm lịch sự từ chối.

“Điềm Điềm, anh vừa liên lạc với bạn anh, anh biết tối qua anh đã nói gì với em rồi, thật sự xin lỗi. Bây giờ anh không có ý gì khác, chỉ muốn mời em ăn một bữa cơm thôi.” Chu Hùng Thiên nói.