Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Về đến nhà, vừa mở cửa, chú cún con nhìn thấy Khương Điềm là định vồ tới, Lục Chí Đình phản ứng nhanh chóng lập tức chắn Khương Điềm phía sau, chú cún con vồ hụt có chút bất mãn, hừ hừ định vồ tới lần nữa, “Trương Ma! Bế con ch.ó này đi!”
“Ấy, vâng.” Trương Ma vội vàng đi tới bế con ch.ó đi.
Nói cũng lạ, con ch.ó này không chỉ thân thiết với Khương Điềm mà còn thân thiết với Trương Ma và các bảo mẫu khác, duy chỉ có Lục Chí Đình là nó rất ghét, không biết vì sao. Con chó bị Trương Ma bế vẫn nhe răng với Lục Chí Đình, Trương Ma vội vàng bế nó nhốt vào lồng.
Khương Điềm thay giày đi tới, nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Lục Chí Đình, cười một tiếng, “Anh sao còn chấp nhặt với một con ch.ó sao?”
“Không có.” Lục Chí Đình quay đầu định đi thay giày, nhìn thấy đôi giày bị cắn rách nát, gân xanh trên mu bàn tay đột nhiên nổi lên, “Con chó này sớm muộn gì tôi cũng phải hầm nhừ nó!”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Sau khi rửa tay, hai người ngồi vào bàn ăn. Trương Ma đột nhiên nhìn thấy lưng Khương Điềm thẳng tắp, cười nói: “Cô chủ đang chỉnh lưng hả? Thẳng thế.”
Lưng Khương Điềm hơi gù, nếu không nhìn kỹ thì thật ra cũng không
quá rõ ràng, bây giờ mấy ai mà không gù lưng chút nào đâu, lưng Khương Điềm vẫn còn khá tốt, nhưng Lục Chí Đình lại là trường hợp đặc biệt, lưng anh ấy luôn thẳng tắp. Cái lưng hơi gù của Khương Điềm, vốn dĩ không rõ ràng trước mặt người khác, lại trở nên đặc biệt nổi bật khi có Lục Chí Đình làm nền.
Lục Chí Đình nghe Trương Ma nói, liếc nhìn Khương Điềm, nhàn nhạt đáp, “Tự chuốc lấy.”
Khương Điềm cúi đầu ăn cơm, bình thường thì cô đã cãi lại Lục Chí Đình rồi, nhưng lần này Lục Chí Đình nói không sai, ngay từ đầu là do mình quá do dự, nên những chuyện sau này mới liên tiếp xảy ra.
Trương Ma mỉm cười, quay người vào bếp bận rộn. Lục Chí Đình và Khương Điềm không nói gì nữa, lặng lẽ ăn xong rồi cùng nhau lên lầu.
Khương Điềm dừng lại ở cửa phòng tắm. Lần trước khi vai bị thương đã khó tắm rồi, huống chi bây giờ cả lưng đều bị thương. Cô ấy không thể cúi người được, không phải là không thể cúi, chủ yếu là hễ cúi người là sẽ kéo căng vết thương phía sau.
Vốn dĩ cô là người sợ đau, bắt cô nhịn đau mà tắm thì thà không tắm còn hơn, nhưng không tắm thì hình như cũng không được. Khương Điềm đứng ở cửa phòng tắm do dự không quyết.
Lục Chí Đình vì trong lòng vừa tức lại không có chỗ trút giận, về đến phòng ngủ liền đi thẳng vào phòng tắm tắm rửa, hoàn toàn không để ý đến sự khó xử của Khương Điềm.
Mở vòi nước, vòi sen phun ra những tia nước tí tách, rồi dòng nước dần lớn hơn. Lục Chí Đình đột nhiên nhớ đến lời dặn dò của bác sĩ trong phòng bệnh, “Vết thương không được dính nước.”
Không màng đến việc bản thân đã bị ướt, Lục Chí Đình tắt vòi nước bước ra khỏi cửa, nhìn thấy Khương Điềm đang do dự ở cửa, “Em đứng đó làm gì vậy?”
“Bác sĩ nói vết thương không được dính nước, em đang nghĩ là nên tắm hay không nên tắm.” Khương Điềm đáp.
“Lại đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“À?”
“Lại đây, tôi tắm cho em.” Lục Chí Đình nói.
“Bác sĩ nói vết thương không được dính nước mà, không phải là ai tắm cũng được.”
“Vậy cũng lại đây, tôi dùng khăn lau người cho em.” Lục Chí Đình mở cửa đi về phía Khương Điềm, anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm ở hạ thân, tóc đã bị nước làm ướt, khiến phần mái bình thường được vuốt lên giờ rủ xuống, làm đường nét khuôn mặt anh trở nên mềm mại hơn, bớt đi vẻ lạnh lùng, thêm phần dịu dàng.
Những giọt nước trượt dọc theo mái tóc, từ xương hàm trượt xuống cổ, rồi rẽ một đường ở xương quai xanh, theo đường đó trượt xuống, lướt qua cơ n.g.ự.c đến cơ bụng, từng múi từng múi rồi lại theo đường nhân ngư trượt vào khăn tắm rồi biến mất.
Khương Điềm đang ngẩn người, Lục Chí Đình đã đi đến trước mặt cô, vươn tay vẫy vẫy trước mắt Khương Điềm, “Nghĩ gì vậy? Nhìn tôi đến ngây người ra rồi sao?”
“Đâu có.” Khương Điềm quay mặt đi.
“Tôi biết tôi rất đẹp trai, cơ bắp cũng rất tuyệt, phải không?” Lục Chí Đình trêu chọc nói.
Khương Điềm vẫn quay mặt đi, “Không có, anh quá tự luyến rồi.”
“Vậy tôi tự luyến, em đỏ mặt làm gì?”
“Anh có thể mặc quần áo vào không?”
“Sao vậy?” Lục Chí Đình hỏi, “Em sợ tôi không giữ được mình, hay sợ em không giữ được mình?”
“Tôi!” Khương Điềm vừa định quay đầu nói chuyện, nhìn thấy thân trên trần của Lục Chí Đình lại quay mặt đi, “Anh mặc kệ tôi!”
“Giờ thời tiết đã rất lạnh rồi, nếu em không nói em tắm hay không tắm thì tôi sẽ bị cảm mất.”
“Tôi mặc kệ anh! Ai bảo anh không mặc quần áo mà đến đây, hơn nữa tôi đã nói rồi, tôi tự mình tắm được!” Khương Điềm đỏ mặt nói, “Anh đi tắm của anh đi!”
“Vậy được thôi.” Lục Chí Đình gật đầu, Khương Điềm tưởng Lục Chí Đình sẽ rời đi, không ngờ anh đột nhiên mở cửa phòng tắm của cô.
“Anh làm gì vậy?” Khương Điềm hỏi.
Lục Chí Đình không nói gì, đi vào bật đèn, “Tôi nhìn em tắm, vết thương ở sau lưng em, em không nhìn thấy vết thương, tôi giúp em trông chừng, tránh để vết thương dính nước.”