Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Sao em có thể nghĩ như vậy chứ? Còn một tháng nữa là chúng ta kết hôn rồi, thay đổi cách xưng hô chẳng phải là chuyện sớm muộn thôi sao? Sao lại nói là làm em ghê tởm? Anh bị gọi là thiếu gia bao nhiêu năm nay có thấy ghê tởm đâu.” Lục Chí Đình ở đầu dây bên kia cười như gió xuân phơi phới.

“Chỉ là một cách xưng hô thôi mà, nghe vài lần là quen thôi. Hôm nay em không phải còn muốn gặp bố chúng ta sao? Mau đi đi, về anh đợi em ăn cơm.”

“Ai với anh là bố chúng ta!” Khương Điềm cãi lại.

Mặc dù giọng điệu nói chuyện cực kỳ gay gắt, nhưng người tinh ý vừa nhìn là biết ngay cô chỉ đang cố làm ra vẻ bề ngoài thôi. Trương Tiêu lái xe, cười mà không nói.

Kể từ lần trước bị bắt cóc ở viện điều dưỡng, Lục Chí Đình đã cho người hộ tống xung quanh đó. Từ cổng viện đến cửa phòng bệnh của Khương Bác, trong vòng mười bước chân đã có một cặp vệ sĩ mặc đồ đen túc trực. May mà viện điều dưỡng chỉ có một mình Khương Bác nằm viện, nếu không người ngoài chắc chắn sẽ bị dọa sợ. Khương Điềm không khỏi cảm thán một câu: Đúng là có tiền có quyền thì tốt thật đấy.

Khi bước vào, An An đang gọt táo cho Khương Bác. Thấy Khương Điềm và Trương Tiêu đến, cô ấy vội vàng đứng dậy. “Điềm Điềm, chị đến rồi.” Rồi cô ấy lại ngượng ngùng gật đầu chào Trương Tiêu.

Khương Điềm đứng một bên thấy không tiện lắm, liền tìm hộ lý mang xe lăn đến. “Bố, con đưa bố ra ngoài đi dạo nhé, An An, Trương Tiêu hai đứa nghỉ ngơi một lát đi.”

“Được.” Khương Bác cũng hiểu ý Khương Điềm.

Khương Điềm đẩy Khương Bác đi dạo trong sân. Lúc đó là khoảng sáu, bảy giờ chiều, mặt trời đang lặn, vạn tia nắng chiều nhuộm một lớp ánh sáng rực rỡ lên các tòa nhà và cây cối. Khương Bác nhìn mãi rồi mê mẩn, Khương Điềm cũng không ngắt quãng suy tư của Khương Bác, chỉ yên lặng ở bên ông.

Trong khoảng thời gian này đã xảy ra quá nhiều chuyện, những chuyện mà người bình thường cả đời cũng khó mà gặp phải, vậy mà tất cả đều đổ ập lên đầu cô một mình. Nhưng may mắn thay có Lục Chí Đình ở bên, nếu không thì…

Cô không dám tưởng tượng những ngày tháng không có Lục Chí Đình ở bên.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Điềm Điềm, là bố có lỗi với con.”

Lời của Khương Bác kéo cô trở về thực tại.

“Bố, bố có gì mà có lỗi với con chứ? Người nên nói xin lỗi, phải là con mới đúng.” Khương Điềm vội vàng nói, sự áy náy lan tràn trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Kể từ khi mẹ con mất, bố rất ít khi chăm sóc con, cũng chưa từng quan tâm con. Làm một người cha, bố thực sự có lỗi với con.” Khương Bác thở dài một hơi. “Cho dù con nói hận bố, bố cũng sẽ không nói gì cả.”

“Bố nói gì thế ạ, làm sao con có thể hận bố được? Nếu không phải vì lo cho con, có lẽ bố đã có thể sống tốt hơn rồi. Bây giờ đừng nói những lời đó nữa, con gái cũng đang sống rất tốt. Bố đừng suy nghĩ nhiều, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt, đợi bố khỏi bệnh, con sẽ đưa bố đi du lịch để giải khuây.” Khương Điềm vội vàng an ủi, cô không thích nghe bố nói những lời này.

Nghe vậy, Khương Bác mỉm cười: “Được, bố sẽ không nghĩ nhiều nữa. Nhưng mà, Chí Đình là một đứa trẻ tốt, sau này hai đứa nhất định phải sống thật tốt với nhau.”

“Sao lại nhắc đến anh ấy nữa rồi.” Vừa nghe đến Lục Chí Đình, Khương Điềm có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn an ủi Khương Bác: “Con, con sẽ sống… ừm… tốt với anh ấy, bố cứ yên tâm đi ạ. Bây giờ bố tự lo cho mình là quan trọng nhất.”

“Được, được.” Nhìn thấy vẻ thẹn thùng của cô con gái bé bỏng vô tình lộ ra, Khương Bác rất đỗi vui mừng: “Bố nhìn người không thể sai được, chỉ cần hai đứa sống thật tốt, nhất định sẽ hạnh phúc.”

Khương Điềm mỉm cười, trong đầu vô thức nhớ lại nụ hôn ngày hôm qua chính là nụ hôn đầu tiên đúng nghĩa của cô. Không giống như sự thân mật giả tạo trước mặt bố của Lục Chí Đình ngày xưa, hôm qua là một nụ hôn thực sự tâm ý tương thông. Bây giờ nghĩ lại, cảm giác đó vẫn còn đọng lại trên môi, cô vô thức đưa tay vuốt nhẹ lên.

“Khụ!” Khương Bác ho khẽ một tiếng, dọa Khương Điềm vội vàng rụt tay lại: “Sao thế bố? Bố có lạnh không? Hay là bây giờ mình về đi ạ.”

“Được, nhưng mà…” Khương Bác nói rồi lại thôi.

“Sao ạ?”

“Nhưng mà, tuy Chí Đình là một đứa trẻ tốt, nhưng một số chuyện vẫn nên đợi sau khi kết hôn thì làm sẽ tốt hơn.”

Ám chỉ quá rõ ràng khiến Khương Điềm mặt đỏ bừng: “Bố không phải như bố nghĩ đâu ạ!”

“Ôi, bố biết các con trẻ bây giờ tư tưởng rất thoáng, nhưng dù sao chúng ta cũng là con gái, phải học cách tự trọng.” Khương Bác chỉnh lại cổ áo: “Chúng ta về thôi, gió nổi rồi.”

“Thật sự không phải như bố nghĩ đâu ạ! Bọn con chưa làm gì hết!”

“Biết rồi, đi thôi.” Giọng điệu của bố cô không tin chút nào, còn kèm theo sự qua loa.