Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Điềm gật đầu, "Bình thường lúc nào cũng trả lời ngay lập tức, giờ đã gần hai mươi phút rồi mà Lục Chí Đình vẫn chưa trả lời, không biết có thấy tin nhắn không nữa."
Lục Tâm Manh nghe Khương Điềm trả lời xong thì bật cười
, "Mình cứ tưởng chuyện gì to tát lắm, anh mình chẳng phải lúc nào cũng thế sao? Mình gửi tin nhắn cho anh ấy chưa bao giờ mơ tưởng anh ấy có thể trả lời."
Khương Điềm quay đầu nhìn Lục Tâm Manh, vẻ mặt thờ ơ. An An chen vào nói: "Tâm Manh, vợ và người khác là không giống nhau đâu."
"Thôi được rồi." Lục Tâm Manh vẫy vẫy tay, "Thế thì có lẽ anh mình có việc gì đó chăng, nếu không sẽ không không trả lời tin nhắn của cậu đâu, cậu đợi thêm một lát là được mà."
Khương Điềm cất điện thoại, "Mình cũng không cố ý đợi tin nhắn của anh ấy, chỉ là thấy anh ấy mãi không trả lời thì hơi lạ, không biết anh ấy có chuyện gì không thôi."
"Đúng đúng đúng, cậu chỉ tiện thể xem thôi." Lục Tâm Manh nói với giọng điệu đọc kịch bản, "Mình trước đó có dự trữ một bộ phim kinh dị, có muốn xem không? Đúng lúc cậu cũng ở đây, dù sao rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, chi bằng vừa xem phim vừa đợi tin nhắn của anh cậu, phân tán sự chú ý một chút sẽ không quá sốt ruột."
"Mình không hề sốt ruột." Khương Điềm phủ nhận.
"Đúng, không sai, cậu không sốt ruột, vậy bọn mình xem phim trước nhé? Được không?"
"Được." Khương Điềm gật đầu.
Thế là ba người vào phòng ngủ xem phim. Khương Điềm quả thật không thể tập trung được chút nào, thỉnh thoảng lại lấy điện thoại ra xem Lục Chí Đình có trả lời tin nhắn của cô không. Cuối cùng Lục Tâm Manh không chịu nổi nữa, "Nếu cậu thật sự lo lắng đến vậy thì chi bằng gọi điện thẳng cho anh mình đi có phải tốt hơn không?"
"Mình có lo lắng cho anh ấy đâu, mình chỉ xem giờ thôi mà."
"Ồ." Lục Tâm Manh và An An lạnh lùng quay đầu đi. Khương Điềm này đúng là cứng miệng, rõ ràng là lo lắng mà vẫn không chịu thừa nhận, bọn họ cũng lười vạch trần, tiếp tục xem TV.
Một giờ sau, điện thoại của Khương Điềm cuối cùng cũng reo lên. Khương Điềm vội vàng rút điện thoại ra, là Trương Tiêu gọi đến. Khương Điềm đứng dậy nghe điện thoại, "Alo, có chuyện gì vậy?"
"Thiếu phu nhân, thiếu gia hơi say rồi, cứ nhất định không chịu về, hay là cô đến đón anh ấy một chút nhé?" Trương Tiêu nói, "Tôi nghĩ thiếu gia chắc là nghe lời cô nhất."
"Ở đâu?" Khương Điềm vội vàng hỏi.
"Tôi sẽ gửi địa chỉ cho cô." Trương Tiêu nói.
"Được, anh gửi đi."
Cúp điện thoại, Khương Điềm mở cửa phòng ngủ, "Tâm Manh, có thể cho mình mượn xe của cậu không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Sao thế?" Lục Tâm Manh hỏi.
"Trương Tiêu vừa gọi điện cho mình, nói Lục Chí Đình say rượu rồi lì lợm không chịu về, mình đi đón anh ấy."
"Mình đưa cậu đi nhé?" Lục Tâm Manh cũng đứng dậy, "Cái đồ mù đường như cậu đừng để chưa đón được người đã tự mình lạc đường rồi."
Khương Điềm suy nghĩ một chút, "Cậu vẫn chưa đi tái khám thì không tốt lắm, thôi để mình tự đi."
"Vậy An An đi, An An đi thì được chứ gì." Lục Tâm Manh nói. An An phía sau gật đầu. Trong ba người họ, chỉ có Khương Điềm là mù đường.
"Được, vậy bọn mình đi ngay bây giờ." Khương Điềm gật đầu.
Xỏ giày xong An An và Khương Điềm cùng nhau ra khỏi nhà. Lên xe sau đó theo địa chỉ Trương Tiêu gửi mà lái đi. Hai mươi phút sau cuối cùng cũng nhìn thấy biển hiệu khách sạn.
Đậu xe xong Khương Điềm xuống xe đi vào khách sạn, hỏi lễ tân tìm được phòng bao của Lục Chí Đình. Chưa vào đã ngửi thấy nồng nặc mùi rượu trong phòng. Khương Điềm nhíu mày đẩy cửa, mùi rượu nồng đậm xộc thẳng vào mặt Khương Điềm, xông đến mức Khương Điềm suýt nôn tại chỗ.
Đi qua tấm bình phong, nhìn thấy cảnh tượng bên trong, ngược lại cô thở phào nhẹ nhõm.
Cô vốn tưởng Lục Chí Đình tâm trạng không tốt, chạy đến đây một mình uống rượu giải sầu. Nhưng nhìn cảnh tượng này có vẻ là đang xã giao, xung quanh có rất nhiều cô tiếp rượu, trừ Trương Tiêu và Lục Chí Đình, hầu như mỗi người đều có một cô ngồi bên cạnh. May mà là một phòng bao lớn, nếu là phòng bao nhỏ thì bên trong chắc phải nổ tung mất.
Khương Điềm đi đến chỗ Lục Chí Đình, Trương Tiêu ngẩng đầu nhìn thấy Khương Điềm liền nhẹ nhàng vỗ vỗ Lục Chí Đình, "Thiếu gia, thiếu phu nhân đến rồi."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lục Chí Đình ngẩng đầu nhìn Khương Điềm, "Điềm Điềm?"
Khương Điềm gật đầu, "Là em, chúng ta về nhà thôi."
Lục Chí Đình còn chưa nói gì, bên kia một người đàn ông bụng phệ đập bàn đứng dậy, Khương Điềm giật mình. Người đó giơ ly rượu lên, xông về phía Khương Điềm, "Vị này chắc là phu nhân của Tổng Lục phải không? Hân hạnh hân hạnh, tôi xin mời cô một ly."
Khương Điềm cười lắc đầu, "Tôi không uống rượu, cảm ơn ý tốt của anh."
"Phu nhân đây là không nể mặt tôi sao?" Người đó nhíu mày, nhưng vì đang say nên không kiểm soát được biểu cảm của mình, dù là nhíu mày nhưng cả khuôn mặt đều nhăn nhó lại, cộng thêm vóc dáng to lớn nhìn cực kỳ dữ tợn.
"Không phải, tôi thật sự không thể uống rượu, tôi..."
--- Chương 179 ---
Bà mối Lục Chí Đình