Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Rốt cuộc là ai quá đáng?!” Khương Điềm trừng mắt nhìn Bạch Nhiên, “Tại sao anh cứ bám riết lấy tôi mãi vậy? Chỉ để trả thù Lục Chí Đình thôi sao? Tôi nói cho anh biết, anh tốn công trên người tôi cũng vô ích thôi, tôi không ngốc như những người phụ nữ khác mà bị anh lừa đâu.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Anh không chỉ vì Lục Chí Đình đâu, Điềm Điềm, anh thích em.” Bốn chữ cuối cùng, Bạch Nhiên nhìn chằm chằm vào mắt Khương Điềm mà nói, lại có vẻ chân thành vài phần.
Nhưng Khương Điềm sẽ không vì chút chân thành này của Bạch Nhiên mà cảm động.
“Vậy thì sao? Có ích gì không? Dù anh thật lòng thích tôi hay chỉ giả dối, tôi cũng đã ở bên Lục Chí Đình rồi. Tôi đã nói với anh không chỉ một lần rồi đúng không, tôi yêu anh ấy. Vậy nên muốn tìm điểm đột phá từ tôi để hãm hại Lục Chí Đình, tôi nói cho anh biết đừng tốn công nữa. Hơn nữa, dù anh không ra tay hãm hại Lục Chí Đình từ tôi, tôi cũng sẽ không bỏ qua đâu!”
“Thì ra em nghĩ như vậy.” Ánh mắt Bạch Nhiên đột nhiên trở nên ẩn ý khó lường, “Vậy nếu em theo anh, anh sẽ từ bỏ việc trả thù Lục Chí Đình, thế nào? Đây là một giao dịch rất hời đúng không? Em biết đấy, Lục Chí Đình không thể trực tiếp lật đổ anh. Chỉ cần trong khoảng thời gian anh ấy chưa hạ gục được anh, anh sẽ làm mọi cách để anh ấy không được yên ổn.”
“Anh!”
“Nhưng mà Điềm Điềm, nếu em theo anh, anh sẽ có thể gạt bỏ mối thù với Lục Chí Đình và ở bên em, thế nào? Đây chẳng phải là chuyện đôi bên cùng có lợi sao?” Bạch Nhiên tiến lên một bước, rút ngắn khoảng cách với Khương Điềm, “Sao rồi Điềm Điềm?”
Khương Điềm lùi lại hai bước, kéo dãn khoảng cách với Bạch Nhiên. “Anh thật sự nghĩ tôi không biết anh đang nghĩ gì sao Bạch Nhiên? Anh đối với Tô Bội cũng y chang như vậy đúng không? Đầu tiên là lợi dụng, sau đó thấy vô dụng thì đá bay đi. Tôi không ngốc như cô ta đâu, hơn nữa, tôi vĩnh viễn sẽ không yêu anh.”
“Tại sao? Chỉ vì anh ta gặp em trước anh thôi sao?”
“Đương nhiên không phải. Tôi và Lục Chí Đình gặp nhau là một sự tình cờ, còn tôi và anh gặp nhau là vì kế hoạch của anh, lời này không sai chứ?” Khương Điềm nói.
“Chúng ta gặp nhau ở buổi tiệc mà. Để lên kế hoạch gặp em mà cố tình tổ chức một buổi tiệc, Điềm Điềm, anh đâu có bản lĩnh lớn đến thế.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Đừng lấy chuyện buổi tiệc ra làm cớ. Anh có thể đảm bảo rằng anh quen tất cả những người có mặt không? Nếu không phải vì kế hoạch của anh, buổi tiệc đó chúng ta thậm chí còn không có cơ hội gặp mặt!” Khương Điềm nhìn qua cửa kính thấy đồng nghiệp bên trong sắp đứng dậy, “Tôi không nói chuyện vô ích với anh nữa, tôi đi đây.”
“Điềm Điềm!” Bạch Nhiên kéo tay Khương Điềm, “Ở bên anh đi, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em.”
“Buông tôi ra!” Khương Điềm hất tay Bạch Nhiên ra, “Bạch Nhiên, tôi đã đủ khách sáo với anh rồi đấy, đừng ép tôi trở mặt với anh. Anh lấy đâu ra tự tin mà cho rằng ở bên anh tôi sẽ vui vẻ hơn ở bên Lục Chí Đình?”
“Anh…” Bạch Nhiên bị Khương Điềm hỏi đến cứng họng. Anh ta chỉ một lòng muốn Khương Điềm ở bên mình, quả thực chưa từng suy xét đến tâm trạng của Khương Điềm.
Thấy Bạch Nhiên bị hỏi cứng họng, Khương Điềm lại thừa thắng xông lên nói, “Với lại, anh nói là tôi ở bên anh thì anh sẽ từ bỏ việc hãm hại Lục Chí Đình đúng không? Vậy tôi ở bên anh, chẳng phải đã làm tổn thương anh ấy rồi sao? Đôi bên cùng có lợi á, Bạch Nhiên anh nghĩ thật là hay đấy.”
“Không phải, Điềm Điềm, anh thật lòng muốn ở bên em.” Bạch Nhiên giải thích.
“Thật sao?” Khương Điềm hừ lạnh một tiếng.
“Vậy tôi hỏi anh, sau khi anh ở bên tôi, những chuyện trước kia của anh có thật sự có thể buông bỏ được không? Tôi không nghĩ bản thân mình lại có sức hút lớn đến thế trong mắt anh đâu. Nếu thật sự theo anh, chẳng phải tôi chỉ có thể sống trong oán hận của anh thôi sao? Hơn nữa tôi cũng không tin anh có thể thật sự sau này không làm gì nữa, dù sao thì tôi cũng không thể ở bên anh được.”
Bạch Nhiên khựng lại. Việc anh ta muốn Khương Điềm ở bên mình và từ bỏ mối thù với Lục Chí Đình, với tập đoàn Lục Thị, chỉ là một phút bốc đồng. Anh ta cũng không dám chắc liệu sau khi ở bên Khương Điềm, anh ta có thật sự coi như đã giải quyết xong với Lục Chí Đình hay không. Nhưng Khương Điềm lại giống như ánh trăng sáng trong cuộc đời anh ta, bảo anh ta từ bỏ, đó là điều tuyệt đối không thể.
“Không có thời gian lãng phí với anh nữa, tôi đi đây.” Nói xong, Khương Điềm xoay người bỏ đi.
“Điềm Điềm, anh sẽ không bỏ cuộc đâu!” Bạch Nhiên hét về phía bóng lưng Khương Điềm.