Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Người đã ở đây rồi, cô còn sợ tôi thả cô ta chạy à?” Người đàn ông có vết bớt cầm cái hộp trong tay cân nhắc một chút, sau đó dùng sức ném mạnh xuống đất. Mặt đất lập tức bị lõm một cái hố, chiếc hộp khớp nối như một khối liền khối ban đầu tách ra, để lộ vật bên trong.
Tô Bội trông đã rất căng thẳng, nhưng vẫn giả vờ ngạc nhiên: “Thì ra cái này có thể mở được sao.”
Người đàn ông có vết bớt nhặt thứ rơi ra, ngước mắt nhìn Tô Bội: “Có mở được hay không chẳng phải cô là người rõ nhất sao?”
“Anh có ý gì?” Tô Bội hơi khó chịu.
“Cái hộp đó người nào cũng có thể mở được, vậy mà cô lại không biết, thật lạ. Hơn nữa, thứ có thể hô mưa gọi gió trong giới kinh doanh lại là một vật nhỏ bé như vậy, cô thực sự coi tất cả chúng tôi là kẻ ngốc sao?”
Tô Bội đương nhiên không biết vật bên trong hộp là gì, nhưng cô có thể nghĩ ra thứ mà bọn họ sẽ không nhìn ra manh mối ngay tại chỗ chính là một chiếc USB.
“Tôi chưa từng mở nó. Cái hộp này khớp nối rất tốt, tôi luôn nghĩ nó chỉ là một khối sắt đặc ruột mà thôi. Hơn nữa, đồ trong chiếc USB này anh còn chưa xem, sao có thể khẳng định ngay là tôi lừa anh được chứ?” Tô Bội nói.
Cô ta khẳng định những người này sẽ không mang theo máy tính, vì vậy bọn họ chỉ có thể quay về rồi mới xem được. Sau đó, cô ta sẽ trở về thành phố A. Sau khi bọn người kia g.i.ế.c c.h.ế.t Khương Điềm, Lục Chi Đình đương nhiên sẽ không bỏ qua cho bọn họ, nên chỉ cần cô ta trở về thành phố A là an toàn.
Người đàn ông có vết bớt nhìn chiếc USB trong tay: “Cô nói, thứ này là thứ mà bấy lâu nay nhiều người vẫn tìm kiếm sao?”
--- Chương 238 ---
Cha con tương tàn
Tô Bội không gật đầu cũng không lắc đầu, nói một cách lập lờ: “Ai biết được, anh cứ tự mình về xem chẳng phải sẽ rõ sao.”
“A Nam.” Người đàn ông có vết bớt gọi người đàn ông hút thuốc đến, “Đưa cái chuyển đổi cho tôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Người đàn ông hút thuốc lấy một thứ từ trong túi ra đưa cho người đàn ông có vết bớt, đó chính là bộ chuyển đổi, có thể dùng USB trên điện thoại.
Lúc này Tô Bội mới hoàn toàn hoảng loạn: “Khoan đã!”
Lập tức tất cả mọi người đều quay đầu nhìn cô ta, người đàn ông có vết bớt hỏi: “Sao vậy? Còn chuyện gì nữa à?”
“Ừm, tôi, tôi đang vội, đồ cũng đã đưa cho anh rồi, chúng ta bây giờ có thể đưa người đi rồi chứ?”
“Không vội vàng gì lúc này, đợi tôi xem xong rồi cô đi cũng chưa muộn.”
Vừa nói dứt lời, người đàn ông có vết bớt đã cắm USB vào điện thoại. Nhân lúc sự chú ý của mọi người bị thu hút, Tô Bội rút s.ú.n.g ra, chĩa vào đầu người đàn ông có vết bớt, định bóp cò. Khương Điềm, người vẫn luôn bị lãng quên, bỗng lên tiếng: “Tô Bội, cô chơi không nổi sao? Bị phát hiện rồi là muốn g.i.ế.c người diệt khẩu à?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Khương Điềm vừa nói, Tô Bội giật mình, tay run lên, cò s.ú.n.g nổ, nhưng viên đạn bay lạc sang chỗ khác. Tiếng s.ú.n.g này khiến tất cả những người có mặt đều giật mình. Những tên cướp đã hoàn hồn lại, tức giận vì hành động của Tô Bội.
Người đàn ông hút thuốc có tính khí nóng nảy, ném điếu thuốc trong miệng xuống đất, dùng ngôn ngữ của bọn họ chửi thề một câu, rồi nói: “Mày muốn làm gì?”
Tô Bội bị bắt quả tang ngay tại chỗ, cộng thêm lời nói dối bị vạch trần nên vô cùng hoảng loạn. Thấy người đàn ông hút thuốc đi về phía mình, trong lòng hoảng hốt lại bóp cò. Người đàn ông hút thuốc vội vàng né người tránh, vì quá căng thẳng nên Tô Bội hoàn toàn b.ắ.n trật.
Vì vừa rồi Tô Bội b.ắ.n trật khiến người đàn ông hút thuốc cảm thấy nhục nhã vì mình đã né quá nhanh, lập tức nổi cơn tam bành, rút d.a.o ra đi thẳng đến chỗ Tô Bội, nhưng bị vệ sĩ chặn lại.
Con d.a.o trong tay người đàn ông hút thuốc trông rất nặng nề, nhưng có lẽ vì hắn thường xuyên sử dụng nên trong tay hắn nó lại trở nên vô cùng linh hoạt. Bàn tay cầm d.a.o bị vệ sĩ nắm chặt, hắn chỉ nhẹ nhàng dùng lực ở cổ tay, con d.a.o liền nhảy sang bàn tay kia. Sau đó, hắn vung d.a.o c.h.é.m xuống vệ sĩ đang giữ mình, bàn tay của vệ sĩ rơi xuống, tuy không đứt lìa nhưng có vẻ trong thời gian ngắn sẽ không dùng được nữa.
Hai bên lúc này đã hoàn toàn xé toạc mặt nạ, đang giao chiến. Quả nhiên, mặc dù bên Tô Bội mời nhiều vệ sĩ hơn, nhưng vẫn bị yếu thế hơn. Những người bên kia ra tay quá tàn nhẫn, tất cả đều nhắm vào chỗ hiểm, chỉ trong chốc lát, mấy người bên Tô Bội đã thiệt mạng.
Tô Bội nhìn thấy Khương Điềm đang trốn trong góc, giơ s.ú.n.g chĩa vào cô, bóp cò, một tiếng s.ú.n.g nổ, Khương Điềm
Cô nhìn về phía nơi phát ra âm thanh, thấy nụ cười đắc ý của Tô Bội. Cô ta muốn thừa lúc hỗn loạn g.i.ế.c mình!