Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dì Trương đã dọn cơm xong từ lâu, bốn người ngồi vào bàn ăn. Ăn xong bữa, Khương Điềm hỏi: "Bạch Nhiên, sau này cậu ta còn ra tay với anh nữa không?"
Lục Cẩn Đường lắc đầu. Anh không hiểu rõ lắm về Bạch Nhiên. Cùng một sự việc, dưới góc nhìn của mỗi người lại cho ra những kết quả khác nhau. Chuyện này, người lạc quan có thể sẽ ngay lập tức thông suốt, nhưng kẻ u ám lại có thể coi đó là một sự khiêu khích, rồi từ đó càng làm tới.
Nhưng Bạch Nhiên dường như đang ở giữa hai thái cực này. Cậu ta sẽ giằng xé, nhưng kết quả cuối cùng của sự giằng xé đó thì không ai rõ, còn tùy thuộc vào suy nghĩ trong lòng Bạch Nhiên. Nếu cậu ta có cái nhìn thoáng hơn, mọi chuyện sau này sẽ phát triển theo hướng tốt đẹp, thuộc kiểu kết thúc viên mãn. Ngược lại, Bạch Nhiên sau này vẫn sẽ ra tay với Lục Cẩn Đường, thậm chí muốn đàm phán hòa giải với anh sẽ càng khó khăn hơn.
Nhìn thấy biểu cảm của Lục Cẩn Đường, Khương Điềm đại khái cũng hiểu ý của Lục Cẩn Đường, cô thở dài. Dù rất muốn đứng ngoài cuộc, nhưng dường như không thể. Tuy nhiên, Bạch Nhiên đã có thể vì mình mà từ bỏ một kế hoạch hoàn hảo, vậy thì trong lòng cậu ta chắc chắn có một khía cạnh tươi sáng.
Mặc dù cô sẽ không vì chuyện này mà ở bên Bạch Nhiên, nhưng cô hy vọng cậu ta có thể nhận ra rằng ngoài việc báo thù, thế giới này vẫn còn rất nhiều điều và con người đáng để quan tâm, và quan trọng nhất là tình thân.
"À, còn Tô Bội nữa. Anh nghĩ Tô Bội có còn liên lạc với Bạch Nhiên không?" Khương Điềm lại hỏi: "Chuyện Tô Bội bắt cóc em, chẳng phải là do Bạch Nhiên lên kế hoạch trước sao? Dù có bị Tô Bội hớt tay trên, Bạch Nhiên cũng nên liên lạc với Tô Bội chứ."
"Bạch Nhiên không nhất định có thể liên lạc được."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Khương Điềm không hiểu: "Tô Bội thích Bạch Nhiên đến vậy, sao lại không liên lạc với cậu ta chứ?"
Lục Cẩn Đường thở dài một hơi, đưa tay gõ nhẹ lên trán Khương Điềm: "Em ngốc à? Em nghĩ nếu anh vô tình làm mất cuốn tiểu thuyết em quý trọng nhất, em hỏi anh, anh có nói cho em biết không?"
"Cái gì?! Anh làm mất rồi à?" Khương Điềm kinh hãi.
"Không có, anh chỉ ví dụ thôi."
"Ồ." Khương Điềm lúc này mới bình tĩnh lại. Ví dụ của Lục Cẩn Đường rất thực tế, cô lập tức hiểu ra ý anh muốn nói: "Vậy Tô Bội chắc chắn sẽ không liên lạc với nhà họ Tô rồi. Thế cô ta sẽ đi đâu?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Không rõ, nhưng ngay cả khi nhà họ Tô không biết chuyện này, anh cũng sẽ không tha cho họ." Ánh mắt Lục Cẩn Đường dần trở nên sắc bén: "Nhưng Tô Bội hiện giờ đang trong tình trạng cô độc không nơi nương tựa. Cho dù lúc đó cô ta đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng nguồn lực của cô ta cũng sẽ có ngày cạn kiệt. Cô ta còn mối thù lớn chưa báo, kiểu gì cũng sẽ quay về thôi, chỉ là vấn đề thời gian."
Ở nhà họ Lục nán lại một lúc, nhìn đồng hồ thấy cũng không còn sớm nữa, thế là Lục Cẩn Đường liền đưa Khương Điềm chuẩn bị về nhà. Lúc chuẩn bị về, Lục Quốc Trung và Hạ Lan lại dặn dò vài câu: "Bây giờ vẫn chưa biết Bạch Nhiên nghĩ thế nào, nhưng cậu ta chắc sẽ yên ổn một thời gian dài. Tốt nhất là khi làm việc hoặc có nhiệm vụ gì thì cố gắng tránh mặt Bạch Nhiên."
Lục Cẩn Đường gật đầu: "Chuyện này con đã cân nhắc rồi. Con đã liên hệ xong xuôi, chiều mai con sẽ công bố thái độ của chúng ta trên mạng. Bố và mẹ có thể sẽ phải trả lời phỏng vấn ở Tòa thị chính, những câu hỏi có thể sẽ được hỏi con đã bảo Trương Tiêu gửi cho bố rồi."
"Được." Lục Quốc Trung hài lòng nhìn Lục Cẩn Đường. Trải qua nhiều chuyện như vậy, Lục Cẩn Đường đã trở thành một người lớn có thể gánh vác trách nhiệm, thậm chí đôi khi còn xử lý tốt hơn cả ông.
Vừa nghĩ vừa thở dài, không ngờ thời gian trôi nhanh đến vậy. Tất cả là do ông đã quá ít quan tâm đến Lục Cẩn Đường. Đôi khi ông nhớ lại khuôn mặt Lục Cẩn Đường vẫn còn là khuôn mặt trẻ thơ non nớt hồi nhỏ, trong sự lơ là của ông, Lục Cẩn Đường đã tự mình trưởng thành nhiều đến thế.
Đến bây giờ ông mới bắt đầu hối hận, vì đã không dành thêm thời gian ở bên Lục Cẩn Đường khi anh còn nhỏ, biết đâu hai người sẽ thân thiết hơn bây giờ rất nhiều.
Thấy Lục Quốc Trung cứ nhìn chằm chằm vào mình, Lục Cẩn Đường hỏi: "Bố, sao vậy ạ? Còn chuyện gì nữa không ạ?"
Lục Quốc Trung lúc này mới hoàn hồn: "Không có gì, vậy hai đứa đi đường cẩn thận, chú ý an toàn."
"Dạ vâng, vậy chúng con đi đây ạ. Có thời gian chúng con lại về nhà dùng bữa." Lục Cẩn Đường gật đầu với Lục Quốc Trung, Khương Điềm ngoan ngoãn đứng cạnh Lục Cẩn Đường vẫy tay chào Lục Quốc Trung và Hạ Lan.
Khoảnh khắc vừa quay người, Lục Quốc Trung đột nhiên gọi Lục Cẩn Đường: "Cẩn Đường!"
Hai người cùng quay lại: "Có chuyện gì ạ?"
Lục Quốc Trung dừng lại một chút, nói: "Không có gì, chỉ là nói với con một tiếng, hãy thường xuyên về nhà thăm, mẹ con bà ấy hay nhớ con."