Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Những người không rõ sự thật kia chỉ dựa vào một đoạn văn bản đã có thể dồn cô vào tình thế này, cô tin rằng đến lúc đó, trước mặt video, họ sẽ không thể nào cãi chày cối được nữa.
Trở lại văn phòng, Khương Điềm nói với mọi người: “Mọi người đừng lo lắng, chuyện này hẳn sẽ sớm được giải quyết thôi. Mọi người hãy tin tôi, chuyện này sẽ không ảnh hưởng gì đến các bạn, cũng không ảnh hưởng đến công ty đâu. Tôi sẽ giải quyết, hãy tin tôi.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lời nói của Khương Điềm đi kèm với tiếng còi cảnh sát ngày càng gần. Không biết là vì tiếng còi cảnh sát đã đến hay vì những lời Khương Điềm vừa nói, mà bầu không khí căng thẳng vừa rồi đột nhiên tan biến hoàn toàn. Mọi người lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Em biết ngay mà, tin tưởng trưởng phòng nhất định không sai được.”
Cảnh sát đưa nhóm người gây rối đi. Thực ra không có nhiều người trong số họ là khách hàng của công ty, mà toàn là những kẻ chẳng biết gì cũng ra vẻ sứ giả công lý. Đương nhiên, Khương Điềm không vì họ chẳng biết gì mà tha thứ cho họ, cô đã thẳng tay đòi bồi thường một khoản lớn phí kính vỡ và chi phí bồi thường tổn thất tinh thần mới xong chuyện.
Đồng thời, bên đoàn làm phim cũng đã công bố video quay lại lúc đó cùng với bản thiết kế của hai nhà thiết kế, cho phép mọi người tự do bình luận. Con mắt của quần chúng là tinh tường, họ nhanh chóng hiểu ra đại khái toàn bộ sự việc, chính là nữ thiết kế kia không chịu thua nên cố ý bôi nhọ đối thủ.
Dư luận đã đảo chiều, những người giờ đây đến xin lỗi cũng chính là đám người từng chửi rủa trước đó. Khương Điềm không để tâm, hay nói đúng hơn là dù có để tâm cũng không thể hiện ra. Giờ đây trên mạng, loại người này quá nhiều, hoàn toàn không có kiên nhẫn để suy nghĩ kỹ càng, thấy gì là tin nấy. Nếu nghĩ thoáng ra như vậy thì cũng chẳng còn để ý nhiều nữa.
Sức nóng của chuyện đó dần hạ nhiệt, kéo theo đó là việc nữ thiết kế kia bị 'bóc phốt' rằng khi còn đi học đã đạo nhái ý tưởng của người khác trong các cuộc thi. Việc cô ta có thể vào được công ty hiện tại cũng là do gia đình cô ta đã đầu tư vào công ty này. Tóm lại, người này thì chuyện lớn chẳng làm được, nhưng chuyện xấu nhỏ thì liên tục, ở công ty cũng là một người rất đáng ghét.
Mặc dù Khương Điềm không thích việc bóc phốt quá khứ đen tối của người khác, nhưng cô không thể phủ nhận rằng khi chuyện này bị phanh phui, Khương Điềm vẫn có cảm giác như trút được gánh nặng.
Không chỉ nhà thiết kế đó, mà cả công ty cũng bị phanh phui nhiều chuyện. Trước đây, còn có vụ một nhân viên tự ý giữ lại chìa khóa nhà khách hàng, cuối cùng bị phát hiện và bắt giữ khi đột nhập, thậm chí còn lên tin tức. Internet luôn có trí nhớ, chuyện này vừa bị lộ ra lại gây ra một phen xôn xao không nhỏ.
Cuối cùng, công ty đó không chịu nổi sự chỉ trích của dư luận, đành đẩy nhân viên kia ra xin lỗi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chuyện từ khi bùng nổ đến khi lắng xuống chỉ mất một ngày. Đến chiều, chuyện này đã bị những tin tức hot mới đè bẹp, coi như không còn gì đáng nói. Mặc dù còn hơn một tháng nữa chương trình mới phát sóng, nhưng nhờ chuyện này, dù có bị lộ nhiều cảnh quay thì độ hot cuối cùng chắc chắn cũng sẽ vượt xa dự kiến.
Còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ tan sở, nhưng vì một ngày ồn ào như vậy nên không còn tâm trạng làm việc. Vừa hay Khương Điềm lại vòi được một khoản tiền không nhỏ từ kẻ gây rối, thế là Khương Điềm quyết định dùng số tiền này mời toàn bộ công ty đi ăn tối.
Lời mời đi ăn tối vừa được nói ra đã khiến mọi người reo hò. Thế là, mọi người nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc, sẵn sàng lên đường.
Khương Điềm vừa dẫn mọi người ra đến cửa công ty, bỗng thấy một chiếc xe dừng lại trước cổng với tốc độ cực nhanh. Khi xe dừng hẳn, Khương Điềm nhìn kỹ lại, đó là xe của Lục Cẩn Đường.
“Em không sao chứ? Anh bận họp, vừa mới nhận được tin thì liền chạy đến.” Lục Cẩn Đường bước xuống xe, đi đến trước mặt Khương Điềm, rồi nhìn những người phía sau cô. “Em định đi tính sổ với công ty kia à?”
Khương Điềm ngây người một lúc mới hiểu ý Lục Cẩn Đường, suýt nữa thì bật cười. Nhưng thấy vẻ mặt căng thẳng và nghiêm túc của anh, cô đành nén lại. “Ừm, bọn em định đi ăn tối. Chuyện đó đã được giải quyết rồi, không sao nữa đâu.”
“Giải quyết rồi sao?”
Khương Điềm cùng với mấy chục người phía sau đều gật đầu, Lục Cẩn Đường lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. “Ai giúp em giải quyết thế?”
“Không có ai cả, đương nhiên là em tự mình giải quyết.” Khương Điềm rất tự hào. “Thế nào? Không ngờ em lại có thể giải quyết được chuyện lớn như vậy đúng không?”
Lục Cẩn Đường nhìn chằm chằm Khương Điềm không nói gì. Khương Điềm đứng đây thấy hơi ngại, bèn quay người nói với thư ký: “Chị A Lệ dẫn mọi người đi đi nhé, em đưa thẻ cho chị, em không đi nữa.”