Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Điềm đương nhiên biết là thắng sát nút, thực lực công ty cô hiển hiện rõ ràng. Trạng thái trên không bằng ai, dưới cũng chẳng kém ai. Kỳ trước vừa khéo gặp phải công ty yếu hơn, lần này gặp đối thủ ngang tài ngang sức mà vẫn thắng được thì Khương Điềm đã thầm cười trộm trong lòng rồi.
Cô đương nhiên sẽ không vì thế mà trở nên kiêu ngạo, trên mặt vẫn nở nụ cười khiêm tốn nhìn nhà thiết kế đối diện: “Đương nhiên rồi, chúng tôi cũng sẽ dốc toàn lực để thi đấu với các anh.”
--- Chương 293 ---
Trùm cuối Lục
Trận đấu lần này không căng thẳng như dây đàn như lần trước, nhưng cũng không hề thân thiện lắm. Hai bên tuy vẻ ngoài khách sáo, nhưng thực chất không ai chịu nhường ai.
Tuy nhiên, đối thủ lần này sẽ không dùng thủ đoạn bẩn như vị lần trước. Tin rằng ở kỳ thứ ba, họ sẽ thể hiện thái độ chuyên nghiệp và nghiêm túc hơn để đối mặt với cuộc thi này.
Khương Điềm đương nhiên cũng không phải dạng vừa. Họ đã nỗ lực, thì Khương Điềm phải nỗ lực gấp mười lần họ để làm việc. Nhưng quyền quyết định cuối cùng vẫn nằm trong tay khán giả, xem thiết kế của ai gần gũi với công chúng hơn.
Chào tạm biệt các nhà thiết kế bên kia xong, Khương Điềm nhìn đồng hồ. Công ty chắc vẫn chưa tan làm, Lục Cẩn Đường đã đợi ở ngoài rồi. Khương Điềm kéo tay nhà thiết kế bước ra ngoài: “Đi thôi.”
“Chúng ta về công ty sao, Chủ quản?” Nhà thiết kế hỏi.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Khương Điềm gật đầu: “Đúng vậy, tôi sẽ đưa các bạn đi ăn tiệc mừng công. Em đã mở một khởi đầu tốt cho tôi, đương nhiên tôi phải chiêu đãi em tử tế, nhân tiện cũng để họ lấy em làm tấm gương.”
Lục Cẩn Đường chở họ đến công ty, Khương Điềm tạm biệt anh.
Thực ra Lục Cẩn Đường có chút ghen tị. Vì Khương Điềm mà anh đã tham gia chương trình, nhưng mỗi lần kết thúc cuộc thi, Khương Điềm lại đưa nhân viên của mình đi trước. Vì vậy, từ khi cuộc thi kết thúc đến giờ, mặt Lục Cẩn Đường vẫn luôn rất lạnh lùng.
Lục Cẩn Đường vốn không hay cười, bình thường ngay cả khi trả lời phỏng vấn cũng trưng ra vẻ mặt không cảm xúc thậm chí có chút khó chịu. Người bình thường thực ra không nhìn ra được sự khác biệt nào, may mà Khương Điềm thì nhìn ra được. Cô ghé sát cửa xe nhìn Lục Cẩn Đường: “Anh giận à?”
“Không.” Lục Cẩn Đường lạnh mặt đáp.
“Anh đừng thế mà, dù sao người thi đấu là nhân viên của em. Trước đây ai nấy đều không muốn tham gia thi đấu làm em đau đầu muốn chết, giờ khó khăn lắm mới thuyết phục được họ, lại còn giành chiến thắng nữa. Em muốn cho họ thấy em coi trọng họ đến mức nào, anh thông cảm cho em một chút được không? Hửm?” Khương Điềm vừa nói vừa dùng ngón tay chấm chấm vào vai Lục Cẩn Đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vẻ mặt Lục Cẩn Đường có chút dịu đi, nhưng vẫn đáp: “Thế sao em không thông cảm cho anh?”
“Đương nhiên là vì tình cảm của chúng ta đã ổn định đến mức không thể ổn định hơn được nữa rồi, nên em không cần tốn công sức duy trì. Nhưng anh yên tâm, đợi cuộc thi kết thúc em nhất định sẽ đền bù cho anh thật tốt.”
“Đền bù thế nào?”
“Ừm…” Khương Điềm nghiêng đầu suy nghĩ, đột nhiên nhổm người lên khẽ hôn nhẹ vào khóe môi Lục Cẩn Đường: “Đợi quay xong chương trình, em xin nghỉ một tháng để đền bù, được không?”
“Một tháng?” Lục Cẩn Đường liếc Khương Điềm một cái đầy hoài nghi: “Em nỡ không?”
“Đương nhiên.” Khương Điềm vỗ ngực: “Lời em nói nhất định sẽ giữ lời. Đợi chương trình phát sóng, vì hiệu ứng của chương trình, đơn hàng của công ty chúng ta nhất định sẽ nhiều hơn trước. Khi đó em đang ở thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp, dù vậy em cũng sẽ xin nghỉ một tháng
để ở bên anh. Anh còn gì không hài lòng sao?”
“Hài lòng thì khá hài lòng, nhưng em thật sự nỡ không?” Lục Cẩn Đường hỏi.
“Đương nhiên!” Vẻ mặt Khương Điềm có chút ngượng ngùng: “Lần trước ăn cơm ở nhà bố mẹ, em không phải đã đồng ý là đợi quay xong chương trình sẽ kết hôn sao?”
“Vậy một tháng là nghỉ phép kết hôn à?” Lục Cẩn Đường hỏi.
Khương Điềm gật đầu.
Lục Cẩn Đường hừ một tiếng: “Ít quá, không công bằng.”
“Sao lại không công bằng? Đã một tháng rồi mà còn ít à? Em có thể làm được trong một tháng này không làm gì cả mà chỉ ở bên anh, nhưng anh còn chưa chắc đã làm được một tháng không làm gì cả mà ở bên em đâu! Anh đừng được đằng chân lân đằng đầu đấy Lục Cẩn Đường!” Khương Điềm giả vờ tức giận nhìn Lục Cẩn Đường: “Bình thường anh ngay cả một ngày nghỉ cũng không có, dù có nghỉ thì cũng chỉ là chuyển địa điểm làm việc về nhà thôi. Thế mà em còn chưa nói anh bất công, anh lại quay ra trách em.”
“Anh khi nào…” Lục Cẩn Đường nói đến giữa chừng lời phản bác thì đột nhiên nhớ ra đúng là như vậy, thế là không còn gì để nói.
“Đúng không, em nói đâu có sai đúng không?” Khương Điềm đắc ý nhìn Lục Cẩn Đường không thể biện minh: “Anh ngoan ngoãn nghe lời, em sẽ về sớm. Dù sao buổi tối anh vẫn phải tăng ca mà, cứ tranh thủ thời gian này làm việc thật tốt đi. Đương nhiên đừng quên ăn cơm, trên đường cẩn thận nhé, em đi trước đây.”