Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Điềm vừa rồi còn đang ngơ ngác, lập tức hiểu ra ý đồ của anh, muốn từ chối nhưng lại e thẹn nói: “Em, ngày mai em còn phải đi làm nữa, anh bỏ em xuống đi, em có thể tự đi được.”
Phòng ngủ ở ngay cạnh thư phòng, Lục Cẩn Đường ra khỏi cửa thư phòng đi hai bước là đến phòng ngủ, sau khi đặt Khương Điềm xuống giường thì anh bắt đầu cởi cúc áo của mình.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Khoan đã!” Khương Điềm vội vàng gọi.
Hành động của Lục Cẩn Đường khựng lại, nhưng chỉ là trong chốc lát, anh vừa cởi cúc áo vừa nhìn Khương Điềm, ánh mắt không cho phép từ chối.
Khương Điềm biết từ chối cũng vô ích, liền chuyển ánh mắt lên đèn trần, “Có, có thể tắt đèn không?”
Lục Cẩn Đường cười cười, đưa tay qua đầu Khương Điềm, tắt đèn.
Khoảnh khắc đèn tắt, Khương Điềm vẫn chưa thể thích nghi, tầm mắt chạm đến một mảng tối đen, không nhìn thấy gì, ngay trong bóng tối này Lục Cẩn Đường nắm lấy tay cô, mắt Khương Điềm dần thích nghi với bóng tối, điều đầu tiên nhìn thấy chính là đôi mắt đầy thâm tình của Lục Cẩn Đường, cô cười khẽ, đặt bàn tay đang được nắm vào má anh.
Sáng hôm sau, Khương Điềm xoa eo tỉnh dậy từ trên giường, nhìn đồng hồ, đã là chín rưỡi sáng, cô đã muộn một tiếng rồi, Lục Cẩn Đường cũng không có ở đó, không biết là đang ở dưới nhà hay đã đi làm rồi.
Khương Điềm thậm chí còn không có thời gian phản ứng, lập tức đứng dậy chạy vội vào phòng tắm, vừa xuống giường suýt nữa thì ngã vì chân mềm nhũn, may mà kịp bám vào thành giường nên không bị ngã.
“Tối hôm qua em đã nói với anh rồi…” Khương Điềm nhìn về phía nhà bếp, nghiến răng nghiến lợi lườm Lục Cẩn Đường một cái, “Em không phải đã nói với anh là hôm nay em còn phải đi làm sao? Sao anh không gọi em dậy?”
“Hôm nay là thứ Bảy.”
Khương Điềm ngây người, nhìn cuốn lịch trên bàn, “Hôm nay là thứ Bảy à?”
“Chứ sao? Em nghĩ vì sao anh không gọi em dậy?” Lục Cẩn Đường đáp, “Em đã liên tục làm việc cả tuần rồi, thậm chí cả thứ Bảy Chủ Nhật cũng tăng ca, hôm nay nghỉ ngơi một chút thì sao?”
Khương Điềm vì hai ngày nay hoàn toàn bận đến mức đầu óc quay cuồng nên căn bản không để ý thời gian, Lục Cẩn Đường vừa nhắc nhở, cô liền thoải mái hơn nhiều, thong thả đi về phía phòng ăn, “Sợ c.h.ế.t khiếp, em cứ tưởng hôm nay bị muộn rồi chứ, anh cái tên cuồng công việc này hôm nay sao cũng không đi làm?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Vì công bằng.”
“Cái gì cơ ạ?” Khương Điềm hỏi, “Công bằng gì?”
“Khi em nghỉ ngơi anh cũng sẽ không làm việc, thời gian nghỉ ngơi của hai chúng ta có thể khớp với nhau, anh cũng có thể có thời gian ở bên em nhiều hơn.” Lục Cẩn Đường đáp, “Vậy nên dù em có tăng ca cũng không thể để anh một mình cô đơn trong phòng trống.”
Mặc dù có chút không hài lòng với tiêu chuẩn kép của Lục Cẩn Đường, nhưng Lục Cẩn Đường cũng đã tự kiểm điểm, nếu tăng ca buổi tối không về nhà thì thứ Bảy Chủ Nhật phải bù lại, Khương Điềm cũng đồng ý làm như vậy, cuối cùng vấn đề về tăng ca và nghỉ ngơi cũng tạm thời kết thúc.
Cuối tuần thảnh thơi trôi qua, ngày làm việc nhanh chóng đến, may mắn thay khi rảnh rỗi cuối tuần đã hoàn thành công việc chưa xong, buổi sáng không cần phải vội vàng cuống quýt.
Đương nhiên chỉ là không cần vội vàng cuống quýt, bởi vì công việc mới cũng liên tiếp kéo đến.
Chương trình hai tuần mới phát sóng một lần, hiện tại mới chỉ phát sóng một kỳ, kỳ thứ hai sẽ phát sóng trong tuần này, vốn dĩ tưởng rằng công việc chỉ tăng lên khi chương trình phát sóng mang lại nhiệt độ, không ngờ sau một tuần phát sóng, nhiệt độ lại càng tăng, xem ra trước khi mùa chương trình này kết thúc, khối lượng công việc sẽ ngày càng nhiều.
Khối lượng công việc tăng lên, nhân lực của công ty cũng dần tăng theo, sảnh văn phòng vốn có chút trống trải dần trở nên đông đúc, nhưng có người san sẻ, ít nhất những người khác cũng không cần bận rộn đến thế.
Khương Điềm cũng đã tuyển thêm hai trợ lý để giúp mình xử lý những tài liệu không quá quan trọng sau khi chương trình tăng lên, thế là Khương Điềm cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm một chút trong giờ làm việc.
Hai trợ lý được tuyển vào đều là kiểu người thông minh và xinh đẹp, trong đó có một người thậm chí còn rất giống Khương Điềm.
Khương Điềm cũng vì không thích ăn diện nên mới trông bình thường như vậy, nhưng thực ra chỉ cần cô ấy trang điểm một chút là có thể từ một cô gái bình thường 5 điểm trực tiếp vươn lên hàng ngũ mỹ nữ 7 điểm, còn cô trợ lý này hoàn toàn giống như một Khương Điềm biết ăn diện vậy.
Mặc dù Lục Cẩn Đường một mình khăng khăng nói không hề giống Khương Điềm chút nào, nhưng ngoài Lục Cẩn Đường ra, ai cũng nói hai người cực kỳ giống nhau, thậm chí còn có người nhận nhầm hai người.
Ngay cả bản thân Khương Điềm cũng thấy rất giống, nhưng không hiểu sao chỉ có một mình Lục Cẩn Đường nói không giống, Khương Điềm trêu chọc, “Sao vậy? Có phải vì cô ấy đẹp hơn em nên anh sợ em sẽ ghen không?”
“Không phải.” Lục Cẩn Đường phủ nhận, “Chỉ là ngoại hình giống thôi, nhưng em tốt hơn cô ta nhiều.”