Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơn nữa, thân phận của Khương Điềm cũng khác biệt. Cô ấy bây giờ được coi là người của Lục thị, đừng nói là anh ta, ngay cả Châu Hùng Thiên cũng không thể gây sự với cô ấy. Hiện tại, nhận thua là một hành động sáng suốt: “Thôi không cần đâu, tôi thấy cô trông cũng không giống người hay nói dối.”
Mọi người toát mồ hôi hột. Triệu Chủ quản này đúng là biết co biết duỗi thật, vừa nãy còn tỏ vẻ chắc chắn Khương Điềm đang nói dối, giờ thì nói đổi là đổi ngay, đến cả cơ hội để người khác phản ứng cũng không có.
Khương Điềm cũng lười so đo, Triệu Chủ quản đã tự tìm bậc thang xuống rồi, cô cũng không truy cứu nữa.
Sau đó, Châu Hùng Thiên bắt đầu tổng kết cuối cùng, anh ta nói những lời lẽ nhạt nhẽo, nhưng cũng không quên khen ngợi Khương Điềm tiến bộ nhanh chóng như thế nào, và đã mở ra một tiền lệ cho các công ty khác. Triết lý của họ từ trước đến nay chỉ là quanh quẩn trong công ty làm việc, chẳng ai nghĩ đến việc tham gia chương trình để xây dựng danh tiếng cho công ty cả.
Sau khi cuộc họp kết thúc, Khương Điềm thu dọn đồ đạc, gọi điện cho tài xế rồi đứng ngoài công ty chờ xe đến.
Phía sau đột nhiên có người vỗ vai cô. Khương Điềm quay đầu lại, là Châu Hùng Thiên: “Giám đốc, có chuyện gì vậy? Còn gì nữa sao?”
“Không có gì, chỉ là cảm thấy Điềm Điềm em như biến thành người khác vậy, trưởng thành hơn nhiều so với trước đây.”
Khương Điềm lịch sự mỉm cười: “Điều này chẳng phải là hiển nhiên sao? Nếu không thì tôi cũng đâu thể một hơi từ áp chót vươn lên hạng nhất được.”
“Cũng đúng.” Châu Hùng Thiên gật đầu. “À này, người mang tài liệu đến cho em hôm nay là ai vậy?”
“Là trợ lý mới của tôi ạ. Vì khối lượng công việc bây giờ nhiều lên, một mình tôi không xoay sở kịp nên đã tuyển trợ lý.” Khương Điềm đáp.
“Trợ lý mới à, nhưng cô ấy trông thật sự rất giống em, giống em hồi mới vào công ty ấy, cái vẻ bộc tuệch đó cũng giống nữa. Lúc anh nhìn thấy còn giật mình, cứ tưởng là em ngày xưa xuyên không về đấy chứ.” Châu Hùng Thiên mỉm cười.
Khương Điềm thì không thấy giống nhiều đến thế. Về ngoại hình thì Khương Điềm thừa nhận là có nét tương đồng, nhưng về tính cách thì Khương Điềm hoàn toàn không thấy giống. Cô trợ lý này thông minh hơn cô rất nhiều hồi mới ra trường, dù là cách đối nhân xử thế hay công việc, đều hơn hẳn cô lúc đó không chỉ một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
--- Chương 301 ---
Khuyến khích nhân viên tìm phương pháp
“Sao vậy Giám đốc? Anh muốn cùng tôi hồi tưởng chuyện cũ hay muốn thông qua tôi để làm quen với cô trợ lý mới này?” Khương Điềm hỏi.
Lời của Khương Điềm nói trúng tim đen. Thật ra trong lòng Châu Hùng Thiên cả hai ý đều có, tuy không thể có được Khương Điềm, nhưng tìm một người giống cô ấy cũng là một lựa chọn không tồi.
Thấy Châu Hùng Thiên không nói gì, Khương Điềm nói: “Tuy tôi không biết anh thích điểm nào ở trợ lý của tôi, nhưng nếu anh vừa gặp đã yêu cô ấy thì cứ tự mình theo đuổi đi. Cách làm người của anh tôi cũng biết. Còn việc cô ấy có thích anh hay không thì đó không phải là điều tôi có thể quyết định được.”
“Điềm Điềm, em không bận tâm sao?” Thấy Khương Điềm thẳng thắn như vậy, Châu Hùng Thiên rất đỗi ngạc nhiên.
“Đương nhiên là không bận tâm. Chúng tôi cũng chỉ là mối quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường. Anh thích ai hay muốn ở bên ai đều không liên quan đến tôi. Anh cũng có quyền theo đuổi hạnh phúc của riêng mình, làm sao tôi có thể cản trở chứ?”
Trở về công ty, Khương Điềm bước vào sảnh lớn. Bên trong sảnh im ắng lạ thường. Khương Điềm nhìn đồng hồ, vẫn chưa đến giờ tan làm mà sao không có một bóng người nào? Cô đi vào bên trong, đến khu vực văn phòng, nơi đó cũng trống không. Khương Điềm liền gửi một tin nhắn vào nhóm chat: “Mọi người tan làm sớm hết rồi à?”
Đột nhiên, một tiếng động phát ra từ một bàn làm việc. Khương Điềm tò mò nhìn sang, chẳng lẽ có ai đó quên mang điện thoại đi sao?
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Khương Điềm nhìn ra ngoài, không thấy ai vội vã đến lấy điện thoại, vậy nên quyết định lại xem điện thoại của ai. Chưa kịp đi đến bàn đó, đột nhiên một tiếng động khác lại vang lên từ nơi khác. Khương Điềm giật mình, nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng vẫn quyết định rời đi.
Vừa đi được vài bước, tiếng pháo giấy đột ngột vang lên phía sau. Khương Điềm giật mình quay đầu lại, phát hiện tất cả mọi người trong công ty đều đang đứng đằng sau, cười tươi nhìn cô. Trong tay thư ký còn cầm một chiếc bánh kem: “Mọi người đang…?”
“Chủ quản, nghe nói tổng kết tháng này công ty chúng ta đứng nhất! Đã hai năm rồi chưa có công ty nào có thể vượt qua tổng bộ, không ngờ công ty chúng ta mới thành lập chưa đầy một năm đã trở thành số một. Tất cả là nhờ Chủ quản lãnh đạo tốt ạ, hơn nữa lần nào cũng là anh ăn mừng cho chúng tôi, lần này chúng tôi cũng muốn ăn mừng cho anh một chút.” Đinh Thành nói.
Khương Điềm vô cùng cảm động, nhìn những người đang cười tươi phía sau: “Cũng không chỉ là công lao của tôi đâu, nếu mọi người không nỗ lực thì tôi có làm gì cũng chẳng ích gì.”