Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Điềm mỉm cười, “Đương nhiên là không rồi. Vậy chúng ta vào phòng họp nhé?”
Trần Thư Kiệt gật đầu định cùng Khương Điềm đi, Nguyên Tiêu dừng bước, “Vậy mọi người cứ đi đi, em đợi trong văn phòng của chị là được rồi. Dù sao đây cũng là lúc làm việc, em là người ngoài ở trong đó cũng không tiện lắm.”
Khương Điềm không từ chối, cô gật đầu nói với cô thư ký, “Bảo một người đến văn phòng tiếp đãi một chút.”
Khương Điềm, Trần Thư Kiệt và trợ lý của anh cùng vào phòng họp bắt đầu thảo luận vấn đề đặt quảng cáo.
Cô thư ký vừa quay lại hai bước thì gặp An Mịch từ phòng pha trà đi ra, “Chị A Lệ, chị định đi đâu vậy?”
“Ồ, Tổng giám đốc Nguyên đang ở văn phòng của quản lý. Tôi đang định tìm người đến tiếp đãi một chút.”
“Vậy à, hay là để tôi đi đi?” An Mịch nói, “Tôi thấy chị cũng đang bận, mà công việc của tôi cũng không quá bận rộn.”
Cô thư ký nghĩ một lát, chỉ là tiếp đãi thôi, hơn nữa Nguyên Tiêu chắc cũng không có vấn đề gì. Thế là cô gật đầu đồng ý, “Được rồi, cô đi đi.”
“Vâng.” An Mịch gật đầu rồi đi về phía văn phòng của Khương Điềm.
An Mịch bưng một tách trà đến trước cửa văn phòng của Khương Điềm gõ cửa, “Tổng giám đốc Nguyên.”
Nguyên Tiêu vội vàng quay đầu lại, nhìn thấy là An Mịch thì thở phào nhẹ nhõm, “Là cô à, có chuyện gì vậy?”
“Tôi đến mang trà cho anh.” An Mịch khẽ giơ chiếc cốc trong tay lên.
“Vậy à, cô vào đi.” Nguyên Tiêu ngồi xuống ghế sofa.
An Mịch đặt tách trà xuống bàn nhưng không có ý định rời đi.
“Sao vậy? Còn chuyện gì nữa à?” Thấy An Mịch cứ đứng mãi không rời đi, Nguyên Tiêu hỏi.
“Vừa nãy anh đang tìm gì vậy? Có cần tôi giúp không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
An Mịch vừa nói xong, sắc mặt Nguyên Tiêu đột nhiên trở nên nghiêm nghị, “Cô nhìn thấy à?”
“Vâng, anh đang tìm gì sao?” An Mịch hỏi, “Tôi cũng từng làm quản lý tạm thời một thời gian, nên nếu anh có cần giúp đỡ gì, tôi cũng có thể giúp anh.”
Nguyên Tiêu thực ra chỉ muốn đăng nhập vào ứng dụng mạng xã hội trên máy tính để xem lịch sử trò chuyện thường ngày của Lục Cẩn Đường và Khương Điềm. Anh không cần An Mịch giúp gì cả, ngược lại, An Mịch mới giống người cần được giúp đỡ, nhưng chuyện này cũng không liên quan gì đến anh.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Tôi không tìm gì cả, chỉ là vừa hay cần dùng máy tính một chút thôi. Giờ dùng xong rồi nên không cần cô giúp đâu, cảm ơn ý tốt của cô.”
Sắc mặt An Mịch khẽ biến đổi. Ban đầu cô ta định tìm điểm yếu của Nguyên Tiêu để nhân cơ hội uy h.i.ế.p anh ta, nhưng nhìn vẻ bình tĩnh không sợ hãi của anh ta thì có vẻ không uy h.i.ế.p được rồi. Xem ra uy h.i.ế.p không được thì chỉ có thể dùng lợi ích dụ dỗ.
“Vậy à, thế thì tốt rồi.” An Mịch cười một tiếng, rồi giả vờ như vô tình hỏi, “À phải rồi, anh và quản lý của chúng tôi quen nhau khi nào vậy ạ?”
Nguyên Tiêu không định nói nhiều lời vô nghĩa với An Mịch, vì vậy anh vẫn giữ nụ cười hiền lành trên môi, “Chuyện này hình như không liên quan gì đến cô, cô hỏi làm gì?”
“Tôi không có ý gì khác, chỉ là thấy tình hình hiện tại của công ty chúng tôi thực sự không xứng với sự ưu ái lớn mà anh dành cho công ty, nên muốn hỏi anh có cân nhắc đến công ty khác không.”
Nghe lời An Mịch nói, Nguyên Tiêu thầm cười trong lòng, hóa ra là muốn lôi kéo đối tác. “Nói sao?”
Nguyên Tiêu là một người rất giỏi che giấu, An Mịch không hề nhận ra Nguyên Tiêu đang châm biếm, cô ta cứ nghĩ đó chỉ là một câu hỏi đơn thuần. Trong lòng cô ta cũng đã đưa ra kết luận, dù sao cũng là doanh nhân, bất kể trước đây trong mắt người ngoài quan hệ có tốt đến đâu, chỉ cần liên quan đến lợi ích thì sẽ trở mặt. “Là trụ sở chính của Thịnh Thiên.”
“Trụ sở chính?” Nguyên Tiêu nhướng mày, “Nhưng cô chỉ là một trợ lý nhỏ nhoi thì làm sao quản lý được nhiều chuyện như vậy.”
“Tôi không quản lý được, nhưng bạn trai tôi là ông chủ của Thịnh Thiên. Hơn nữa, doanh thu của trụ sở chính Thịnh Thiên cũng luôn ổn định, nên chỉ cần anh hợp tác với Thịnh Thiên, chắc chắn sẽ kiếm được nhiều tiền hơn so với hợp tác với công ty nhỏ này.” An Mịch nói.
Nguyên Tiêu nhấp một ngụm trà trên bàn, “Tôi nói sao cô lại tự tin đến vậy, hóa ra là có một người bạn trai làm ông chủ à. Vậy sao cô còn phải hạ mình ở đây?”
An Mịch ngừng lại một chút, “Vì tôi không muốn người khác nghĩ tôi là kẻ dựa dẫm đàn ông, nên tôi mới ở đây. Quản lý của chúng tôi cũng vì không muốn dựa dẫm đàn ông nên mới làm quản lý ở đây đấy thôi.”
“Ha ha ha, cô nói đúng.” Nghe lời An Mịch nói, Nguyên Tiêu không nhịn được cười phá lên.
An Mịch không hiểu có gì đáng cười, nhưng nhìn vẻ mặt của Nguyên Tiêu thì chắc là có thể thực hiện được. Chỉ cần Nguyên Tiêu đồng ý với cô ta, thì tình hình của công ty sau này chắc chắn sẽ không bằng trước đây.
Dù sao người phụ nữ Khương Điềm đó cũng luôn nói không dựa dẫm đàn ông, xem cô ta chịu đựng được đến bao giờ.