Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Bội đang tức giận trong văn phòng của công ty mình. Nhớ lại chuyện hôm qua Bạch Nhiên vì người phụ nữ Khương Điềm đó mà đến tìm cô ta tranh cãi, cô ta cảm thấy rất tức tối. Tại sao người phụ nữ đó chẳng có chút tài cán gì mà cả Lục Chí Đình lẫn Bạch Nhiên đều có thể vì cô ta mà phát điên.

Rõ ràng cô ta đã ở bên Bạch Nhiên lâu như vậy, giúp đỡ anh ta nhiều đến thế, thậm chí vì Bạch Nhiên mà có thể kết hôn với một người đàn ông khác. Vậy mà anh ta vẫn vì một người phụ nữ khác, một người phụ nữ vô dụng, mà quay lại trách mắng cô ta, chỉ vì cô ta làm người đó đau lòng sao?

“Tức c.h.ế.t tôi rồi!!” Tô Bội càng nghĩ càng hận, hận đến nghiến răng nghiến lợi, hận đến không thể kiềm chế được, “Khương Điềm, cô c.h.ế.t chắc rồi!!”

Đang lúc Tô Bội nguyền rủa Khương Điềm, điện thoại chợt reo, là lễ tân gọi tới, “Tổng giám đốc Tô, có mấy người đến, nói là của Tập đoàn Lục thị, nhưng không có hẹn trước ạ.”

Nghe nói là Tập đoàn Lục thị, khóe môi Tô Bội cong lên một nụ cười, “Cho họ vào đi.”

“Cô Tô, Tổng tài của chúng tôi nói, muốn mời cô dùng bữa nhẹ.” Những người đến đều mặc vest đen, người dẫn đầu khẽ gật đầu chào Tô Bội rồi nói.

“Được, bây giờ đi luôn sao?” Tô Bội hỏi.

“Vâng, chúng tôi đến đón cô.”

Mặc dù rất lạ vì sao đón cô mà lại cần mấy tên vệ sĩ, nhưng Tô Bội đang nóng lòng muốn trả thù Khương Điềm nên không nghĩ nhiều, đi theo họ lên xe.

Vừa lên xe, mấy tên vệ sĩ liền khống chế Tô Bội, dùng khăn ướt xịt ether bịt kín mũi miệng cô ta.

Tô Bội giãy giụa một chút rồi ngất lịm. Khi mở mắt ra lần nữa, cô ta thấy một màn đêm đen kịt, “Thả tôi ra!! Dám bắt cóc tôi, nhà họ Tô sẽ không tha cho các người đâu!!”

Không một ai đáp lời. Tô Bội la hét một lúc, cổ họng khô khốc mà vẫn không có ai trả lời. Trong phòng tối đến mức giơ tay không thấy ngón, Tô Bội sợ hãi tột độ. Vừa định mở miệng cầu xin, cánh cửa chợt mở ra. Cuối cùng, Tô Bội thấy một chút ánh sáng le lói, như thấy được hy vọng.

Một người bước vào, tiện tay bật đèn trong phòng. Ánh sáng đột ngột chói mắt khiến Tô Bội không mở được mắt. Một lúc sau, khi dần thích nghi, cô ta mới nhìn rõ người tới.

Là một bác sĩ. Tô Bội ngớ người một lúc mới ngờ ngợ hỏi, “Anh là ai? Anh muốn làm gì?”

Bác sĩ không trả lời, lấy dụng cụ lấy m.á.u từ hộp y tế phía sau lưng rồi đi về phía Tô Bội.

Cuối cùng cũng hoàn thành xong công việc một ngày, Khương Điềm gập máy tính lại. Điện thoại reo lên, là Lục Chí Đình gọi tới. Khương Điềm khẽ ngừng lại, hắng giọng rồi bắt máy: “Alo?”

“Alo, Điềm Điềm, anh tìm được bằng chứng rồi.” Lục Chí Đình ở đầu dây bên kia có vẻ hơi kích động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Tìm được rồi sao?” Khương Điềm trong lòng giật mình.

“Ừm, tìm được rồi. Bằng chứng là Tô Bội không hề mang thai. Bây giờ anh đến đón em.” Lục Chí Đình nói.

Khương Điềm cảm thấy khó hiểu. Nếu Tô Bội không mang thai, vậy tờ xét nghiệm kia từ đâu mà có? Ở đầu dây bên kia, Lục Chí Đình mãi không nghe thấy Khương Điềm đáp lại, “Alo? Điềm Điềm?”

“Ồ! Anh đến đi, em đợi anh dưới lầu công ty.” Khương Điềm nói.

1. Đợi hơn mười phút, Lục Chí Đình cuối cùng cũng đến. Lên xe, Khương Điềm không kìm được hỏi: “Anh đã điều tra ra Tô Bội không có thai sao?”

“Anh trói cô ta lại, tìm bác sĩ lấy m.á.u xét nghiệm cho cô ta.” Lục Chí Đình thản nhiên nói, giọng điệu nhẹ bẫng như thể Tô Bội chỉ là đến nhà anh chơi vậy.

Gia đình có tiền có thế, cách suy nghĩ của họ đúng là khác người thường!

Ngừng một chút, Khương Điềm lại hỏi: “Vậy tờ xét nghiệm hôm đó của cô ta là sao? Tôi còn đến bệnh viện hỏi rồi, người ta cũng nói là không sai.”

“Thứ cô ta đem đi xét nghiệm không phải là của chính cô ta.”

“Ồ.” Khương Điềm không hỏi thêm nữa. Rất nhanh, họ đến một bệnh viện tư nhân kín đáo. Lục Chí Đình dừng xe.

“Đường trơn, anh đỡ em.” Lục Chí Đình vươn tay định đỡ Khương Điềm thì bị cô gạt ra.

“Trước khi hiểu lầm chưa được giải quyết, tôi từ chối tiếp xúc với anh.”

Bệnh viện ở ngoại ô lại vừa mưa xong, nên dù Khương Điềm nói không cho anh chạm vào, Lục Chí Đình vẫn kiên quyết muốn Khương Điềm nắm lấy anh. Khương Điềm không chịu nắm, anh liền nắm lấy tay cô. Đi được hai bước, Khương Điềm không từ chối nữa, vì đường thật sự rất trơn.

Nhà họ Tô tuy không bằng nhà họ Lục, nhưng cũng là một gia tộc thượng lưu có tiếng ở thành phố A. Cứ thế bắt cóc cô ta đi không sợ nhà họ Tô đến trả thù sao? Khương Điềm nghĩ, nhưng vì mối quan hệ với Lục Chí Đình còn chưa hòa hoãn nên cô không mở lời hỏi.

Ngay cả khi lại nhận được tờ xét nghiệm, Khương Điềm vẫn giữ thái độ hoài nghi, trong chốc lát không biết nên tin ai.

Lục Chí Đình thấy thái độ Khương Điềm vẫn còn cứng nhắc, liền thở dài một hơi, “Điềm Điềm, em vẫn không chịu tin anh sao? Cho dù anh đã đưa ra bằng chứng rồi.”

--- Chương 34 ---

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Chìm vào giấc mơ